các bạn có thể tăng cường cao khả năng thắng lợi bằng các cách nào?

Thảo luận trong 'Nội Quy Diễn Đàn' bắt đầu bởi Taiphan000, 14/2/19.

  1. Taiphan000 Member



    Quý vị và các bạn có biết hằng ngày có bao lăm tiền đổ vào cá cược không? Kiên cố là không ít. Và phổ quát thật nhiều trong số đó về túi … nhà cái. Điều này nghe thật “tội nghiệp” cho con bạc, trong khi cơ may chiến thắng của họ toàn bộ xịt vế nhà cái! Thật may, lúc tôi lang thang ở mấy web nước ngoài, tôi thấy họ bàn về 5 bí kíp cá độ giúp thắng lợi này. Bên cạnh đó còn có kỹ thuật cá độ bóng đá mà các bạn thực thụ cần biết
    Tôi cũng hơi bất ngờ, vì 5 bí kíp cá độ này chỉ đơn thuần những việc mà nhân gian người nào cũng biết. Lúc tôi đọc qua tôi còn ồ lên: “Sao mà nó thuần tuý quá vậy!”. Đó thế mà người Tây họ lại nhắc về các điều này đều đặn các bạn ạ. Ngay sau đây tôi sẽ nói qua 5 cái điều đơn thuần này mà ai ai cũng biết (mà thỉnh thoảng chúng ta cũng … đếch làm được).
    [IMG]
    5 bí kíp cá độ mà người nào cũng biết (mà đếch làm được)

    Ở dưới đây tôi sẽ dịch nguyên văn những vấn đề mà bài viết đấy nhắc đến. Tôi sẽ dịch lại một cách dễ hiểu nhất để mọi người nằm hết ý.
    1. Kèo cược ko đề đạt được tất cả:

    lúc các bạn đang xem một cuộc chiến ở một quán bia, các bạn hay nghe thiên hạ la bên tai rằng: “Chú đặt cược đội nào?”
    khi này, thứ họ muốn biết là người khác quan niệm rằng đội nào sẽ thắng.
    Một bảng tỷ lệ kèo có ghi khả năng xảy ra
    Cũng câu hỏi ấy, lúc hỏi một anh chàng cá độ chuyên nghiệp thì anh ta có thể sẽ có câu trả lời khác giữa việc anh ta ĐẶT CƯỢC vào ai và đội nào SẼ THẮNG!!!
    Thấy khác ko quý vị! Vấn đề này rất quan trọng để phân biệt mấy đứa cá cược chuyên nghiệp với mấy gã ù ù cạc cạc. Bởi vì mấy đứa chơi cược thắng thường đặt cược vào những gì SẼ :xẢY RA hơn là Quan sát kèo cược.
    Mấy gã “trai tân” mới tham dự cá độ thường đặt cược vào đội mà họ cho rằng sẽ thắng, nhưng mấy thằng chuyên nghiệp thì chả bao giờ tập kết vào kèo cược để “chọn giá đúng”. Vì lý Do đó mà tụi cá cược chuyên nghiệp kiếm tiền như thác đổ “nhờ” Nhìn vào vào kết quả (từ các lần trước) hơn là dựa vào kèo cược của nhà cái. Thỉnh thoảng là đặt vào cửa trên, và đôi khi là vào đội mà nó thích.
    2. Cược bằng đầu, ko cược bằng “trái tim”:

    “Trái tim” ở đây chính là xúc cảm tức thời lúc ấy. Và phổ biến thằng cược do “tăng động” nhiều hơn là Quan sát những khả năng có thể xảy ra. Mấy người này thường đặt cược cho đội tuyển đất nước nước họ hoặc đội mà họ thích.
    Mấy nhà cái ĐỀU biết vậy và sẽ điều chỉnh tỷ lệ cược dựa theo ấy. Điều này có nghĩa là tỷ lệ cược của đội mà đám đông chọn do cảm xúc luôn cao hơn đội bên kia. Và nhà cái biết điều đấy, luôn luôn.
    sử dụng đầu để cược, gạt hết mấy thứ không liên quan đi
    Và những kẻ cá độ chuyên nghiệp cũng sẽ biết điều ấy (kinh nghiệm chọn cược lúc thấy kèo cược thay đổi từ nhà cái) và sẽ hành động ngay. Thế nên, đừng a tòng theo đám đông mà cược theo xúc cảm khi đó.
    3. Đầu tư vào các gì mà bạn biết rõ:

    Một nhân vật rất nổi danh trong thị phần chứng khoá là Warren Buffet. Và chìa khoá thành công của ông ta là “không bao giờ đầu tư vào những gì mà mình không biết rõ”. Và điều này cũng đúng trong cá cược.
    các bạn nên Nhìn vào kết quả có khả năng xảy ra hơn là tỷ lệ kèo cược đang “nhá hàng” cho bạn. Cho nên, bạn nên “chắc tay” về những điều mà mình đoán chắc, cho dù nó có đi ngược lại ý kiến đám đông hoặc tỷ lệ kèo đang miêu tả.
    các bạn biết rõ mình nên làm gì khi còn trẻ với mấy cô gái chứ?
    các trận cầu kinh điển thường có nhiều người đặt tiền, và tỷ lệ đó cao hơn khi nó được chiếu lên tivi. Nhưng mà những người chơi cá độ chuyên nghiệp thì thường cược theo các môn thể thao “vòng ngoài” hơn.
    Ví dụ: Họ có xu thế tụ họp vào chỉ một số môn thể thao (ngoài đá bóng) để nghiên cứu sâu hơn. Điều này giúp họ kiếm được phổ thông TIỀN hơn.
    Và họ cũng không thường cá cược ở những cuộc đấu đỉnh cao. Mấy trận này có cả các ban bệ chuyên gia “chém gió” gây loãng (và fan thì cũng vậy, chém ra bão). Và họ cũng chẳng bao giờ chọn những cuộc đấu đỉnh cao để cược (trong những môn mà họ tập trung).
    Hãy nghĩ suy về các những môn thể thao ít lôi kéo lưu ý hơn, ở ấy có đa dạng cơ hội cho bạn hơn. Và Không chỉ có vậy, các bạn cũng có thể Nhìn vào thường xuyên hơn để tậu ra cách đặt cược. Và cược vào những giải đấu thấp hơn, ít nổi tiếng hơn,…
    tuy vậy, quan trọng nhất là phải có kiến thức về môn đấy.
    4. Luôn Quan sát “bức tranh lớn”:

    “Bức tranh lớn” được hiểu nôm na là những khó khăn và nguyên tố quan yếu. Điều này áp dụng cho các người cá cược một cách nghiêm trang (vì họ hay xem chỉ số đội bóng các kiểu).
    Đừng nhìn hình! Ví như bạn nhìn hình quá lâu thì các bạn đang xem “dữ liệu” không liên quan đến bài viết rồi đấy! Nó chẳng giúp ích gì đâu
    Mấy anh cá cược chuyên nghiệp có cả một kho dữ liệu về những chỉ số của những đội bóng mà họ hay cược. Điều này nghe có lý, nhưng có điểm khác biệt giữa việcNGHIÊM TÚC cá cược và thắng lợi cá cược (tất nhiên, đâu phải anh học hành nghiêm chỉnh thì vững chắc anh sẽ đậu).
    Và vấn đề nằm ở đây, mấy anh chàng cá cược chuyên nghiệp bạ cái dự liệu gì cũng “thu gom” (và chúng thường chả can dự gì, giúp ích gì cho việc cược). Và Bởi thế, thỉnh thoảng mấy anh này thắng liên tiếp và “lụi” cũng một dãy (do lấy nhầm dữ liệu không phục vụ cho việc cá cược).
    Kết luận: không bỏ qua dữ liệu, nhưng PHẢI HIỂU các phán đoán của bản thân và những ngừng kết quả như trên dữ liệu. Do vậy nên, luôn Nhìn vào các dữ liệu quan yếu và không được để những dự liệu không phù hợp làm lung lay kết quả mà mình đã chọn.
    5. Ưng ý là mình đã thua (quan trọng nhất trong 5 bí kíp cá độ):

    cuối cùng, bí kíp cá độ kết thúc bằng việc các bạn bằng lòng thua (dù cho các bạn đã làm đủ thứ các kiểu). Mấy anh cược chuyên nghiệp biết thua nhưng điều đấy không làm tác động tới những phân tích về sau. Còn mấy bạn nghiệp dư thì đủ 1001 kiểu “cay cú”.
    Tôi khâm phục Mourinho vì ông này “thua” và ông ta không biết điều đấy
    Đếch người nào thích mất tiền, và tôi cũng vậy. Nhưng nếu như để nóng đầu thì sẽ dẫn đến triệu chứng “nguỵ biện cho chi phí chìm” (Sunk cost fallacy). Và vấn đề này rất nguy hiểm trong cá cược.
    Nó là một cảm giác như thế này: “Anh không hài lòng mình thua, anh nguỵ biện cho việc thua bởi các nhân tố abc và tại thằng xyz,… lúc đó, anh hậm hực và say máu các kiểu và cược vô tội vạ. Và anh mất rộng rãi tiền hơn”.
    Nghe quen không? Và những người đầu tư cá cược KHÁC anh ở điểm đó. Họ bằng lòng thua, quan niệm rằng đấy là ngày xui, và tương lai họ vẫn đầu tư cá cược. Họ với ngày hôm qua ko còn “nợ nần” gì, đề cập cả xúc cảm.
    tuy nhiên, việc này cũng có thể dẫn đến lúc bạn thắng liên tiếp. Lúc này là “ngủ quên trong chiến thắng” và các bạn thường “tự tin thái quá” vào việc đặt tiền. Và khi các bạn thua thì cảm giác tức giận còn bay đến gấp đôi.
    Kết luận: Hãy kiên định bằng cái đầu lạnh và quả tim hot. Đừng cải thiện cược để “sửa chữa” kèo cược thua. Lời khuyên thật trong 5 bí kíp cá độ. Ví như mà các bạn thua, chỉ cần kể “kệ mẹ nó” là xong
    chấm dứt 5 bí kíp cá độ giúp bạn x2 chiến thắng

    bạn nghe qua có thấy mấy việc trên thân thuộc không? Rõ ràng là người Tây họ có một “quan điểm cứng” về cá cược. Và Do vậy, họ ít bao giờ tán gia bại sản vì cá cược (như người Việt Nam) mà còn thỉnh thoảng khá nhái lên vì nó.
    Hãy kiên nhẫn mà học hỏi Phân tích chuyên sâu về cá độ bóng đá cho người mới. Đâu người nào muốn mình sống ko xu dính túi đúng ko nào?
  2. nguyenthihanoi5 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi yêu cô gái ấy từ lúc mới ra trường, lúc đó tôi 22 còn em 19, cả hai rất hạnh phúc trong mối tình này. Có điều tôi luôn cảm giác mình yêu em nhiều hơn. Chúng tôi đã quan hệ với nhau nhiều lần, khi mới yêu thật say đắm. Trải qua 4 năm yêu nhau, tôi tập trung cho sự nghiệp, em ra trường cũng vậy. Em làm ở một tập đoàn lớn, rồi có cảm tình với trưởng phòng, 31 tuổi, chưa vợ con, công việc ổn định, phong độ..., người ấy gần như hơn tôi tuyệt đối. Tôi đã dẫn em ra quán cà phê, nơi hai đứa từng hẹn hò để nói và trao đổi cho ra nhẽ. Em ân hận và quay lại. Tôi tha thứ cho điều đó vì biết hai người chỉ đi xem phim hai lần, chưa có gì quá giới hạn. Kể từ đó, chúng tôi quan hệ ít hơn, 2 tuần rồi một tháng, rồi 2 tháng một lần.

    Tết vừa rồi, em về quê ăn tết, gia đình có chuyện. Em biết mẹ ngoại tình trong khi bố vẫn yêu mẹ và không hề biết chuyện. Em tâm sự, tôi thấy gánh nặng và áp lực khủng khiếp trên đôi vai em. Sau Tết, khi đi xem phim về em nói lời chia tay tôi vì hết yêu. Thế giới như sụp đổ, chưa bao giờ tôi thấy mọi thứ tồi tệ như vậy. Hôm sau tôi lấy lại bình tĩnh và hỏi em, em nói đã suy nghĩ một tháng về cuộc tình này: "Em ở bên vì thương anh, anh là người tốt, có điều em đã hết yêu, hoặc có thể nói là chưa từng yêu anh. Em không muốn giống như mẹ, người cố gắng trở thành người phụ nữ của gia đình theo chuẩn mực xã hội".

    Tôi cảm nhận không phải em chưa từng yêu tôi, nếu thế thì tình cảm lúc trước chẳng thể chân thành được. Sự vô tâm của tôi là cơn gió kéo tình cảm của em bay xa và nguội lạnh, rồi em rung động trước người thứ ba. Biến cố gia đình là ngòi nổ để em nói lời chia tay. Tôi thực sự ân hận về sự vô tâm của mình, quên mất rằng em thật quan trọng. Tôi xin em một cơ hội, dù chỉ 1%. Tôi đang chờ và nhớ em lắm. Mong được các bạn cùng chia sẻ.
  3. nguyenthihanoi5 Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội 40 năm trước, tôi chỉ là cô bé 7 tuổi, người bé tẹo nhưng những ký ức cùng cha mẹ và anh chị trong gia đình đi chạy giặc và những ngày cùng chị gái bị lạc trong rừng không thể nào quên được”, chị Lê Thị Bay mở đầu câu chuyện với PV Dân Việt.

    Tháng 2.1979, khi quân xâm lược Trung Quốc tràn sâu vào tỉnh Cao Bằng, cũng như những người dân cùng xóm, gia đình ông Lê Văn Tiệu (bố chị Bẩy và Bay) cùng chạy vào xã Bình Dương, huyện Hòa An, Cao Bằng để tìm đường xuyên ra quốc lộ 3 về hướng Bắc Kạn. Tối hôm đó sau khi ngớt tiếng súng, gia đình ông Tiệu và một số gia đình khác tìm đến một lán trên rẫy của người dân địa phương để trú chân.

    Một số gia đình có đèn dầu mang theo nhưng không ai dám thắp vì sợ có ánh sáng quân Trung Quốc sẽ ập đến. Giữa không gian yên ắng đó bỗng trong đoàn có người làm rơi chiếc vung nồi kêu loảng xoảng. Mọi người phát hoảng lo là giặc đến nên chạy tứ tung. Bố dắt tôi và chị Bẩy chạy, còn mẹ và các anh chị chạy hướng khác”, chị Bay kể.

    Trời tối, bố con chị Bay dắt díu nhau vừa chạy vừa tìm đường, mấy lần định xuống đường dân sinh nhưng nghe tiếng quân Trung Quốc gọi nhau í ới lại phải chạy tiếp. Qua một đêm và một ngày không tìm người thân, quen nào, sẩm tối hôm đó khi đến khu rừng ở Tài Hồ Sìn ông Tiệu đưa hai cô con gái nằm ở gốc cây, lấy lá chuối khô che lên người hai con rồi dặn: Con nằm yên ở đây, bố đi tìm đường lát quay lại đón.

    Ra tìm đường, ông Tiệu bị dân quân xã nghi ngờ là gián điệp cho quân Trung Quân nên giữ lại. Dù ông giải thích, van xin còn hai con nhỏ đang nằm ở bìa rừng nhưng không ai tin. Ông bị giữ hết đêm, đến hôm sau nhờ nói tên người quen và được họ đến bảo lãnh ông mới được thả. Quay trở về nơi hai con gái nằm ông bàng hoàng khi chúng không còn ở đó. Chạy tìm khắp xung quanh nhưng không thấy bóng dáng con đâu.

    Mẹ cạn hết nước mắt

    “Sáng hôm sau hai chị em ngủ dậy không thấy bố đâu nên chạy đi tìm và bắt đầu bị lạc. Chị dắt em men theo suối vừa đi vừa gọi bố, giữa rừng vắng thỉnh thoảng tiếng pháo giặc nổ xé rừng, chim bay dáo dác. Hai chị em sợ quá chạy ngã dúi dụi”, chị Bay cho biết.

    Những ngày còn ở nhà hai đứa trẻ Bẩy 9 tuổi, Bay 7 tuổi vẫn được bố mẹ xào lõi chuối cho ăn, nhờ thế những ngày đầu bị lạc họ cũng biết tìm đến những cây chuối bị đổ trong rừng để tước vỏ lấy lõi về ăn sống, rồi ăn quả chuối rừng. Một tối cô bé Bay mang quả chuối rừng hái được hồi chiều ra ăn, nhưng chuối chưa chín, chát không ăn được nên cô bé bỏ vào túi áo rồi nằm thiếp đi. Quả chuối vô tình được ủ hơi nóng từ người nên sáng hôm sau chín hơn và ăn không bị chát. “Từ đó mình có thêm kinh nghiệm, mỗi tối khi đi ngủ lại ủ hai quả chuối rừng vào người để chín sáng ra có cái ăn”, chị Bay nhớ lại.

    Khoảng thời gian bị lạc trong rừng, ban ngày hai chị em dắt nhau đi tìm bố mẹ, đến tối tìm bãi đất trống rồi lấy lá cây làm chiếu, phủ lên chân. Hai chị em cởi áo bông và áo len vẫn mặc làm chăn đắp. Ngày qua ngày, hai chị em càng đi tìm càng bị lạc xa hơn, người cứ lả dần đi vì đói khát.

    “Có lần đói quá hai chị em bò vào rẫy để mót sắn. Trông thấy củ sắn nhỏ bằng đầu ngón chân cái hai chị em dùng cây hì hụi bới mãi nhưng củ sắn chỉ nhô ra chưa được 10cm. Hai chị em chụm lại cùng nhổ nhưng vì không còn sức nên bị ngã ngửa rồi lăn xuống chân đồi. Lúc lồm cồm bò dậy, giây phút hồn nhiên của tuổi thơ ùa về nên hai chị em đã cười, nhưng vì tiếng cười yếu ớt nghe như tiếng thở dài. Trời tối, chị em lại bảo nhau tìm chỗ ngủ để sáng mai đào tiếp, nhưng sáng ra củ sắn vừa nhô lên đó bị con dúi ăn hết”, chị Bay kể.

    Thời gian đó cô bé Bay đang ở tuổi thay răng, những lúc đào được khoai, sắn trên rẫy chị Bẩy phải nhá đút cho em. Trong những ngày hai chị em ngủ trong rừng, một đêm trời mưa rất to kéo dài hết đêm. Hai chị em dắt nhau tới một gốc cây to đứng ôm nhau khóc tới sáng. Ở nơi xa, mẹ của hai bé bà Lê Thị Đoa cũng cạn hết nước mắt.

    Trong những ngày đó gia đình cô bé Bẩy – Bay tổ chức đi tìm kiếm khắp nơi, họ băng qua bao cánh rừng, khe suối nhưng không có kết quả. Có lúc nghe người dân địa phương bảo đêm nghe tiếng khóc của trẻ em khu này, khu kia, nhưng khi người nhà hai bé đến nơi lại chỉ tiếng có dấu chân mà không thấy bóng người.

    “Càng ngày hai chị em càng mệt lả, tai ù, mắt nhìn chỉ thấy mờ mờ. Có những lúc nghe thấy tiếng người ở gần nhưng sợ là quân Trung Quốc nên không dám ra”, chị Bay nói.

    Một buổi sáng tháng 3.1979, khi mặt trời lên cao, những tia nắng rọi qua các tán lá rừng, hai cô bé Bẩy – Bay dìu nhau ra phía bờ suối. Họ bỗng nghe thấy tiếng gọi “Bẩy – Bay ơi”. Cô bé Bay lúc này còn tỉnh táo hơn chị nên đã nói “hình như có tiếng gọi mình”. Hai chị em ngồi thụp xuống bên một lùm cây. Tiếng gọi “Bẩy – Bay” mỗi lúc một gần. Cô bé Bẩy dồn sức cố u lên một tiếng. Theo tiếng thưa yếu ớt, ông Lê Văn Tiệu và người con gái lớn gạt những vạt cây tìm tới. Hai người vỡ òa khi thấy cô bé Bẩy – Bay đang co ro trong lùm cây. Tính tới hôm đó, hai bé Bẩy – Bay đã trải qua đúng 23 ngày lạc cha, mẹ, người thân.

    Ông Nông Thanh Quế, nguyên Chủ tịch Hội Nhà báo Cao Bằng (ảnh rể của hai chị Bẩy - Bay) nhớ lại: Sau ngày hai người được đưa về nhà, cô bé Bẩy bị ảnh hưởng nên hằng ngày cứ im lặng, ngồi đâu ngồi đó, phải mất một thời gian sau mới trở lại bình thường. Còn cô bé Bay dù sức khỏe chưa phục hồi nhưng vẫn cố chống gậy bước ra khi hàng xóm, người quen của gia đình khắp nơi đến thăm hỏi. Có người còn chạy tới ôm bé, sờ tay, chân để xem có phải đúng thật là người đã trở về trong câu chuyện cổ tích.
  4. baothanhy48 Active Member

    Tôi 29 tuổi, chồng 35, kết hôn được 2 năm và có một bé gái. Tình cảm vợ chồng tôi rất tốt. Anh luôn quan tâm, chăm sóc vợ con. Nhìn chung cuộc sống gia đình tôi rất hạnh phúc trừ chuyện ấy. Chồng tôi thuộc tuýp "chưa đến chợ đã hết tiền". Cuộc "yêu" của chúng tôi luôn diễn ra chóng vánh, có khi tôi chưa kịp bắt đầu, anh đã kết thúc. Tôi luôn động viên chồng đi chữa bệnh nhưng anh trì hoãn vì hình như anh rất mặc cảm, tự ti và rất ngại khi đề cập đến việc đó. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Thật sự hiện tại tôi rất chán nản về chuyện này. Tôi đã cố gắng kiềm chế bản thân đến mức thấp nhất suốt thời gian qua, nhưng trong tôi vẫn luôn khao khát được một lần làm chuyện ấy một cách đúng nghĩa chứ không như hiện trạng suốt mấy năm nay với chồng. Tôi không biết có nên đi tìm nơi để giải quyết nhu cầu không? Nghe thật buồn cười, một phụ nữ trẻ, có ngoại hình ưa nhìn như tôi mà phải tìm nơi để giải quyết nhu cầu. Dù là vậy nhưng tôi vẫn rất yêu chồng. Không biết tôi đáng thương hay đáng trách đây? :xin chuyên gia và các độc giả hãy cho tôi lời khuyên.
    Huệ
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:

    Huệ thân mến,

    Bất kì ai trong hôn nhân cũng đều nhận thức được tình dục là điều không thể thiếu, tùy mỗi cá nhân mà ảnh hưởng ít, nhiều hoặc rất nhiều đến cuộc sống hôn nhân. Những điều bạn mong muốn trên đây, nghe có vẻ đơn thuần là việc thỏa mãn ham muốn cá nhân, nhưng thực sự là bạn đang cố gắng từng ngày để gìn giữ mối quan hệ tốt đẹp giữa hai vợ chồng. Đây là một nỗ lực đáng trân trọng.

    Rất khó để một người đàn ông chấp nhận mình có vấn đề về sinh lý. Đối với họ, thừa nhận điều này đồng nghĩa với việc thừa nhận bản thân không làm tròn vai trò của một người đàn ông, một người chồng. Dù ngoài xã hội, họ thành công đến mức nào, nhưng nếu không đáp ứng được nhu cầu của một người phụ nữ, họ không được coi là đàn ông đích thực, bất kỳ ai biết được đều có thể nhục mạ hoặc coi thường họ. Chồng bạn bị đặt vào trạng thái khó tự vệ và khó chống lại suy nghĩ tiêu cực khi chuyện yếu sinh lý được thừa nhận là có tồn tại. Vậy nên, rất dễ hiểu khi chồng bạn từ chối đi khám. Vì chỉ cần chưa có kết luận cuối cùng, anh ấy phần nào vẫn giữ được cảm giác an toàn cho mình, dù đó chỉ là sự an toàn giả tạo, có thể bị đánh sập bất cứ lúc nào.

    Bạn nhắc tới việc tìm nơi để giải quyết nhu cầu sinh lý của bản thân. Trên quan điểm của một người giữ gìn, bảo toàn và chăm sóc bí mật chuyên nghiệp của rất nhiều khách hàng, tôi cho rằng đây không phải là một ý kiến tồi. Việc có cho chồng biết về điều này hay không hoàn toàn thuộc về phạm trù đạo đức cá nhân, tôi không bàn đến. Tuy nhiên, nếu bạn cân nhắc một hướng đi khác, một phương thức giải quyết giúp ích cho cả hai vợ chồng, tôi khuyến nghị bạn học cách chăm sóc bản thân trước, mà trước tiên bắt đầu bằng việc hiểu chính xác điều gì đang diễn ra lúc này.

    Bước đầu tiên, bạn nên tìm một chuyên gia trong lĩnh vực nam học, rối loạn cương dương để tham khảo thêm ý kiến chuyên môn. Sau khi đã có đầy đủ thông tin, một cuộc nói chuyện thẳng thắn, thân tình trên tinh thần xây dựng giữa bạn và chồng sẽ giúp cả hai thông cảm và thấu hiểu nhau hơn.

    Vài năm chịu đựng là một khoảng thời gian dài. Tôi tin bạn đã phải hy sinh và trải qua nhiều cảm xúc tiêu cực. Việc chịu đựng này chỉ có ý nghĩa nếu được xây dựng trên nền tảng tình yêu và hứa hẹn sẽ mang lại một tương lai viên mãn cho mọi người. Không có hạnh phúc đúng nghĩa nào được xây dựng dựa trên sự đau khổ hay hy sinh của một cá nhân. Chúc bạn sớm tìm lại được niềm vui.
  5. baothanhy48 Active Member

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Trả lời phóng viên Dân Việt ngày 3.4, ông Trịnh Trung Hòa chia sẻ, chỉ trong vài ngày mà có đến 3 vụ nam thanh niên giết bạn gái rồi tự sát quả là đáng chua xót. Tuy nhiên đây không phải là câu chuyện mới, trước đó đã có không ít vụ “yêu không được thì giết” rất đáng buồn. Điều này cũng cho thấy, kỹ năng yêu đương của thanh niên Việt đang có vấn đề.

    Ông Hòa cũng chia sẻ thêm, các vụ án tình ái thường xảy ra ở 2 giai đoạn: tỏ tình và chia tay, đặc biệt là thời điểm chia tay. Do đó, thanh niên cần phải được hướng dẫn về kỹ năng yêu để tỏ tình thành công và chia tay suôn sẻ. Hiện nay, thanh niên yêu đương từ năm 17-18 tuổi, tuổi trung bình quan hệ tình dục lần đầu theo nghiên cứu cũng là hơn 19 tuổi, nhưng tuổi kết hôn trung bình tận 26-27 tuổi.

    Như vậy, mỗi bạn trẻ thường có trên dưới 10 năm để tự do yêu đương. Rất ít người trong khoảng 10 năm như vậy chỉ yêu một người và kết hôn được với người đó. Tuy nhiên, vẫn không ít bạn trẻ khi bước vào tình yêu lại nghĩ rằng, bạn trai (gái) đã yêu mình là thuộc về mình, không được thay đổi, nếu yêu người khác là phản bội, là phải trả giá. Cũng không thể ép buộc người khác yêu mình bằng dọa dẫm, bạo lực.

    “Do đó, thanh niên thời nay cần được dạy dỗ kỹ năng yêu đương để tỏ tình thành công và chia tay suôn sẻ, tránh làm tổn thương mình và người mình đã từng yêu” - ông Hòa nói.

    “Ngoài ra, qua tìm hiểu một số vụ giết người yêu rồi tự sát, tôi thấy điểm chung chính là quá trình chia tay quá cẩu thả, sơ sài khiến một bên bị sốc, không chấp nhận được, dẫn đến hành vi bùng phát bạo lực, sau đó lại hối hận bằng cách tự sát. Quá trình chinh phục, cưa cẩm, đầu tư cho tình yêu kể cả tình cảm, thời gian, tiền bạc, công sức có khi mất hàng năm trời, hoặc yêu nhau vài năm trời, đến lúc chia tay “cái xoẹt” rất phũ phàng như “không hợp”, “hết yêu”, có khi chỉ bằng một tin nhắn thì dễ gây tổn thương cho đối phương” - ông Hòa phân tích.

    Ngoài ra, không ít người để đối phương dễ dàng buông tay còn dùng không ít lời lẽ tàn nhẫn, khinh bỉ hạ thấp người mình đã từng yêu mà không biết điều đó dễ chọc giận đối phương. “Chinh phục mất cả năm thì chia tay cũng phải cả tháng chứ. Hơn nữa, còn phải dùng thái độ tôn trọng đối phương, thuyết phục để đối phương hiểu chia tay nhau là do không phù hợp, do tình cảm đã thay đổi, chứ không phải do anh ta (cô ta) kém cỏi… Chia tay cũng cần có văn hóa và cần một khoảng thời gian "thương lượng" để nửa kia không bị sốc” - ông Hòa nói thêm.

    Theo ông Hòa, xã hội Việt Nam đang thay đổi quá nhanh. Từ cái thời trai gái ngồi với nhau ven đường đã bị công an bắt đến thời tự do đưa nhau vào nhà nghỉ. Từ lúc cha mẹ cấm đoán yêu đương sớm, dạy con khư khư giữ trinh tiết đến nay chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua. Tuy nhiên, văn hóa nền về yêu đương, ứng xử trong cuộc sống lại vẫn cũ kỹ, không được giáo dục, hướng dẫn. Do đó, yêu vội, yêu nhanh, sống gấp nhưng khi xảy ra chuyện bạn trẻ lại thiếu kiến thức, yếu kỹ năng ứng xử, dễ dẫn đến các suy nghĩ tiêu cực hoặc bột phát những hành vi gây tổn thương cho mình và người yêu.

    “Các vụ án cho thấy, bạn trẻ ngày nay đang yêu kiểu thế kỷ 21 mà lại ghen tuông, chia tay như thời trung cổ” - ông Hòa chua xót.

    Để có được các kỹ năng mềm, theo ông Hòa, trách nhiệm thuộc về xã hội, nhà trường, gia đình mà bố mẹ đóng vai trò quan trọng. “Đừng chỉ hô hào con học tốt, học giỏi, biết kiếm tiền nhiều mà hãy dạy con kỹ năng yêu đương, từ cách tỏ tình, nuôi dưỡng tình yêu, cư xử trân trọng bạn gái và nếu như hết yêu hãy chia tay lịch sự, nếu không yêu hãy từ chối chân thành…”, ông Hòa khuyến cáo.


    Ngày 1.4, Công an huyện Thủy Nguyên (Hải Phòng) đã xác nhận một vụ nam thanh niên dùng dao đâm bạn gái, sau đó tự đâm mình và uống thuốc diệt cỏ để tự tử. Nạn nhân được xác định là Đinh Thị Thu H (SN 1996), quê quán xã Thủy Triều, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng đã tử vong. Còn hung thủ là Chu Văn H (SN 1991, quê quán tại xã Lập Lễ, Huyện Thủy Nguyên, được người dân đưa đi cấp cứu. :xác định nguyên nhân ban đầu là mâu thuẫn tình cảm.

    Lực lượng chức năng có mặt tại vụ giết bạn gái rồi tự sát tại Tp Thái Nguyên đêm 2.4. Ảnh IT

    Cùng ngày 1.4, tại Tp Ninh Bình cũng đã xảy ra một vụ nam thanh niên dùng vật sắc nhọn tấn công cô gái đến chết và tự sát. Nạn nhân tử vong là chị Trần Thị T. H. (25 tuổi) trú tại huyện Kim Sơn. Chị H. đang công tác tại một ngân hàng chi nhánh ở thành phố Tam Điệp, Ninh Bình. Đối tượng đâm chị H. là Phạm Văn N. (31 tuổi) người cùng huyện, làm lái xe tự do, đã được đưa đi cấp cứu. Được biết, chị H. và N. đã yêu nhau một thời gian nhưng đã chia tay.

    Tối 2.4, Tại tổ 4, phường Tân Thịnh, thành phố Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên.một cặp nam nữ được cho là người yêu của nhau đã xảy ra cãi vã trong phòng trọ. Sau đó, nam thanh niên nghi đã lấy dây thừng thắt cổ và dùng dao đâm bạn gái đến tử vong. Sau đó thanh niên này tiếp tục dùng dây thừng treo cổ tự tử trong phòng trọ. Được biết, cô gái sinh năm 2000 quê ở Sóc Sơn (Hà Nội), sinh viên của Đại học Thái Nguyên, cả 2 cùng thuê trọ trên địa bàn phường Tân Thịnh.

Chia sẻ trang này