Chuyên bán bột cá biển nguyên chất 0909922617 Ms.Hằng

Thảo luận trong 'Seo nội dung' bắt đầu bởi myvietrelationship, 5/11/18.

  1. himhthanh664 Active Member

    chuyển nha thành hưng Tôi ưa nhìn, 32 tuổi, có gia đình và một con gái, công việc tốt, lương cao. Tính tôi hơi nhút nhát, sống nội tâm, tình cảm nhưng rất lý trí. Chồng tôi từng ngoại tình 2 lần, tôi muốn chia tay nhưng anh hứa sẽ thay đổi. Hiện tại anh không còn liên lạc với ai nữa. Tôi có nhiều người theo đuổi, kể cả khi đã lập gia đình nhưng chưa bao giờ có tình ý với ai vì tôi biết mình đã có chồng, chỉ coi những người đó là bạn. Có người giờ là bạn thân, bạn tri kỷ của tôi.

    Một ngày tôi gặp lại anh. Anh 38 tuổi, đã ly hôn, làm giám đốc chi nhánh ngân hàng, hiện sống một mình. Mới đầu chỉ coi nhau là anh em, chia sẻ buồn vui trong cuộc sống. Anh rất tâm lý, quan tâm tôi từng chút. Cảm giác đó thật khó diễn tả, chỉ biết mỗi lúc ở bên anh, mọi thứ như tan biến hết. Tôi không biết lúc đó lý trí ở đâu, chỉ biết mỗi khi gặp anh, tôi có cảm giác yên bình, ấm áp. Rồi chúng tôi đến với nhau. Anh bảo: "Anh không muốn em khó xử. Anh biết em còn có gia đình và chấp nhận là người đứng sau. Chỉ cần ở bên em, anh đã cảm thấy hạnh phúc". Tôi như một chú thỏ ngoan ngoãn trong vòng tay anh. Chúng tôi tranh thủ gặp nhau bất cứ lúc nào có thể. Từ chỗ làm của anh đến chỗ làm của tôi không xa nên chủ yếu gặp nhau vào buổi trưa.

    Có lúc tôi nói muốn chia tay vì không thể lừa dối mãi nhưng anh bảo chỉ yêu mình tôi, anh không phá gia đình tôi mà chỉ muốn bên tôi. Cả hai cứ vậy được 3 năm thì tôi bắt đầu thấy anh lạnh nhạt dần. Anh ít nhắn tin cho tôi, hỏi thì anh bảo bận, nhiều lúc tôi nhắn nhưng anh không trả lời. Tôi có cảm giác anh không còn nồng nhiệt nữa. Tôi tự nhủ quên anh đi, nhưng càng muốn quên lại càng thấy nhớ. Tôi không nghĩ đã yêu anh nhiều như thế. Tôi muốn quên anh, muốn quay về toàn tâm toàn ý chăm sóc gia đình nhưng dù đi đâu, làm gì, anh vẫn hiện hữu trong tâm trí tôi. Tôi đã chặn mọi liên lạc với anh nhưng mỗi khi nhớ anh cồn cào, tôi lại chủ động liên lạc. Mọi người sẽ ghê tởm tôi khi đọc câu chuyện này. Tôi không biện minh cho hành động sai trái của mình, nhưng cảm xúc là thứ quá khó để diễn đạt hay nói ra. Mong mọi người đừng lên án vì tôi biết mình quá sai. Mong chuyên gia và mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn.
    Hương
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:

    Chào Hương,

    Trước khi bắt đầu việc chính, tôi xin phép bày tỏ quan điểm cá nhân một chút, bản thân tôi, chưa một giây nào nghĩ bạn là người không tốt. Đúng như bạn nói, cảm xúc là thứ quá khó để diễn đạt hay nói ra, cũng là thứ không phải dễ dàng điều chỉnh. Cảm xúc đến, mang cho ta nhiều hạnh phúc, nhưng đôi khi đến mãi mà lúc cần chẳng chịu đi, như trường hợp của bạn sẽ mang lại rất nhiều buồn bực và khó chịu.

    Việc bạn nhận ra hành động của mình là sai trái và quyết định bằng lý trí rằng toàn tâm toàn ý quay về với gia đình là điều đáng hoan nghênh. Nó cho thấy bạn đã hiểu được vấn đề của mình, xác định được trong cuộc sống của bản thân, điều gì thực sự quan trọng và không thể đánh mất. Có vẻ bạn đã tha thứ cho chồng khi anh ấy thay đổi và trở về với gia đình. Bây giờ bạn cần làm điều tương tự là tha thứ cho bản thân để phần cảm xúc có thể yên tâm đồng hành cùng phần lý trí, phần minh mẫn trong con người bạn, giúp giải quyết triệt để mối quan hệ với người đàn ông kia.

    Sau khi đã tha thứ cho bản thân, bạn hãy bình tâm và suy nghĩ thật kỹ về mối quan hệ với người đàn ông đó. Thực sự điều gì đã diễn ra giữa hai người trong 3 năm qua? Là tình cảm thật sự hay bạn và người đó đến với nhau khi cả hai đang cảm thấy thiếu thốn, nhàm chán trong cuộc sống riêng của mỗi người? Anh ta có thật sự yêu bạn như những gì anh ta đã nói, đã hứa hẹn?... Tôi tin khi tìm được hết câu trả lời, bạn sẽ tự tin, lý trí hơn để đưa ra quyết định dứt khoát.

    Đừng nóng vội và hy vọng mình có thể quên anh ta ngày một ngày hai. 3 năm không phải là ngắn và cảm xúc vẫn có lý lẽ của riêng nó. Hãy bình tĩnh, tập trung làm thật tốt công việc hiện tại, kiên định với lựa chọn đã đưa ra, đến một ngày cảm xúc sẽ lại trở về trong tầm kiểm soát của bạn.
  2. hoangluyen024 Member

    Vợ chồng tôi kết hôn được 8 năm, có hai bé trai, tôi đang mang bầu bé gái được hơn 8 tháng. Hồi mới cưới, hầu như ngày nào chúng tôi cũng gần gũi, có ngày đến hai lần. Hai năm sau khi tôi sinh bé và có bệnh thì tần suất anh giảm xuống một tuần còn ba lần, đến giờ mỗi tuần vợ chồng gần gũi một lần. Từ lúc yêu đến giờ anh luôn tìm cách tán tỉnh các cô gái và lên giường cùng họ, có lần tôi bắt tại khách sạn nhưng anh vẫn chối. Rồi tôi đọc được tin nhắn anh nói với bồ rằng không có cảm xúc gì với vợ, việc ấy không quá 5 phút. Ngẫm lại tôi thấy chồng không quan tâm đến cảm xúc của vợ, chỉ giải quyết cho xong, trong khi với các cô bồ thì anh không ngại điều gì, việc này khiến tôi buồn vô cùng và thấy lời anh nói có lẽ là sự thật. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Vợ chồng tôi cũng có những lúc xung đột và bất đồng quan điểm, sau đó lại thương yêu nhau. Anh thường nằm ôm tôi ngủ, nắm tay tôi nữa, tình cảm lắm, những lúc đó tôi thấy mình thật hạnh phúc. Gần đây tôi phát hiện ngày nào anh cũng xem phim đen, nhắn tin qua lại với ít nhất hai cô người yêu cũ. Trước kia, mỗi lần tôi phát hiện ra là sẽ làm um lên và bắt anh cắt đứt dù anh chỉ hứa chứ không làm. Lần này tôi lại nghĩ khác, có khi nào vì nhu cầu anh quá cao nên đành phải tìm cách giải quyết không, tự dưng tôi thấy thương chồng. Có điều phải chịu cảnh chồng chung tôi mệt mỏi vô cùng, mà giờ làm cho ra lẽ thì cũng được một thời gian đâu lại vào đấy. Kịch bản này cứ lặp lại khiến tôi nản. Mong các anh chị cho tôi xin ý kiến, có phải chồng tôi nhu cầu cao quá nên phải xem phim đen và tìm "rau sạch" để giải quyết không?
  3. himhthanh664 Active Member

    chuyển nha thành hưng Tôi ưa nhìn, 32 tuổi, có gia đình và một con gái, công việc tốt, lương cao. Tính tôi hơi nhút nhát, sống nội tâm, tình cảm nhưng rất lý trí. Chồng tôi từng ngoại tình 2 lần, tôi muốn chia tay nhưng anh hứa sẽ thay đổi. Hiện tại anh không còn liên lạc với ai nữa. Tôi có nhiều người theo đuổi, kể cả khi đã lập gia đình nhưng chưa bao giờ có tình ý với ai vì tôi biết mình đã có chồng, chỉ coi những người đó là bạn. Có người giờ là bạn thân, bạn tri kỷ của tôi.

    Một ngày tôi gặp lại anh. Anh 38 tuổi, đã ly hôn, làm giám đốc chi nhánh ngân hàng, hiện sống một mình. Mới đầu chỉ coi nhau là anh em, chia sẻ buồn vui trong cuộc sống. Anh rất tâm lý, quan tâm tôi từng chút. Cảm giác đó thật khó diễn tả, chỉ biết mỗi lúc ở bên anh, mọi thứ như tan biến hết. Tôi không biết lúc đó lý trí ở đâu, chỉ biết mỗi khi gặp anh, tôi có cảm giác yên bình, ấm áp. Rồi chúng tôi đến với nhau. Anh bảo: "Anh không muốn em khó xử. Anh biết em còn có gia đình và chấp nhận là người đứng sau. Chỉ cần ở bên em, anh đã cảm thấy hạnh phúc". Tôi như một chú thỏ ngoan ngoãn trong vòng tay anh. Chúng tôi tranh thủ gặp nhau bất cứ lúc nào có thể. Từ chỗ làm của anh đến chỗ làm của tôi không xa nên chủ yếu gặp nhau vào buổi trưa.

    Có lúc tôi nói muốn chia tay vì không thể lừa dối mãi nhưng anh bảo chỉ yêu mình tôi, anh không phá gia đình tôi mà chỉ muốn bên tôi. Cả hai cứ vậy được 3 năm thì tôi bắt đầu thấy anh lạnh nhạt dần. Anh ít nhắn tin cho tôi, hỏi thì anh bảo bận, nhiều lúc tôi nhắn nhưng anh không trả lời. Tôi có cảm giác anh không còn nồng nhiệt nữa. Tôi tự nhủ quên anh đi, nhưng càng muốn quên lại càng thấy nhớ. Tôi không nghĩ đã yêu anh nhiều như thế. Tôi muốn quên anh, muốn quay về toàn tâm toàn ý chăm sóc gia đình nhưng dù đi đâu, làm gì, anh vẫn hiện hữu trong tâm trí tôi. Tôi đã chặn mọi liên lạc với anh nhưng mỗi khi nhớ anh cồn cào, tôi lại chủ động liên lạc. Mọi người sẽ ghê tởm tôi khi đọc câu chuyện này. Tôi không biện minh cho hành động sai trái của mình, nhưng cảm xúc là thứ quá khó để diễn đạt hay nói ra. Mong mọi người đừng lên án vì tôi biết mình quá sai. Mong chuyên gia và mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn.
    Hương
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:

    Chào Hương,

    Trước khi bắt đầu việc chính, tôi xin phép bày tỏ quan điểm cá nhân một chút, bản thân tôi, chưa một giây nào nghĩ bạn là người không tốt. Đúng như bạn nói, cảm xúc là thứ quá khó để diễn đạt hay nói ra, cũng là thứ không phải dễ dàng điều chỉnh. Cảm xúc đến, mang cho ta nhiều hạnh phúc, nhưng đôi khi đến mãi mà lúc cần chẳng chịu đi, như trường hợp của bạn sẽ mang lại rất nhiều buồn bực và khó chịu.

    Việc bạn nhận ra hành động của mình là sai trái và quyết định bằng lý trí rằng toàn tâm toàn ý quay về với gia đình là điều đáng hoan nghênh. Nó cho thấy bạn đã hiểu được vấn đề của mình, xác định được trong cuộc sống của bản thân, điều gì thực sự quan trọng và không thể đánh mất. Có vẻ bạn đã tha thứ cho chồng khi anh ấy thay đổi và trở về với gia đình. Bây giờ bạn cần làm điều tương tự là tha thứ cho bản thân để phần cảm xúc có thể yên tâm đồng hành cùng phần lý trí, phần minh mẫn trong con người bạn, giúp giải quyết triệt để mối quan hệ với người đàn ông kia.

    Sau khi đã tha thứ cho bản thân, bạn hãy bình tâm và suy nghĩ thật kỹ về mối quan hệ với người đàn ông đó. Thực sự điều gì đã diễn ra giữa hai người trong 3 năm qua? Là tình cảm thật sự hay bạn và người đó đến với nhau khi cả hai đang cảm thấy thiếu thốn, nhàm chán trong cuộc sống riêng của mỗi người? Anh ta có thật sự yêu bạn như những gì anh ta đã nói, đã hứa hẹn?... Tôi tin khi tìm được hết câu trả lời, bạn sẽ tự tin, lý trí hơn để đưa ra quyết định dứt khoát.

    Đừng nóng vội và hy vọng mình có thể quên anh ta ngày một ngày hai. 3 năm không phải là ngắn và cảm xúc vẫn có lý lẽ của riêng nó. Hãy bình tĩnh, tập trung làm thật tốt công việc hiện tại, kiên định với lựa chọn đã đưa ra, đến một ngày cảm xúc sẽ lại trở về trong tầm kiểm soát của bạn.
  4. hoangluyen024 Member

    Ngày 3/3, TP Hà Nội tổ chức lấy ý kiến dự thảo phương án giá vé trên tuyến đường sắt đô thị 2A Cát Linh - Hà Đông. Có ba loại giá vé áp dụng theo tháng, ngày và lượt. Cụ thể, nếu đi theo tháng giá vé 200.000 đồng/người. Mức 30.000 đồng áp dụng cho vé ngày (không giới hạn số lượt đi lại trên tuyến theo ngày). chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Giá vé lượt được tính theo quãng đường di chuyển của hành khách, trong đó tối đa 15.000 đồng/lượt nếu đi toàn tuyến và thấp nhất là 8.000 đồng với quãng đường ngắn nhất. Vé lượt có thể thanh toán bằng tiền mặt hoặc thẻ. Việc thanh toán bằng thẻ được khuyến khích với mức giá rẻ hơn thanh toán bằng tiền mặt khoảng 500 đồng mỗi lượt.

    Mức giá trên đã được trợ giá và chỉ áp dụng trong thời gian thí điểm kể từ ngày đưa phương tiện vào khai thác thương mại. Sau khi có định mức kinh tế kỹ thuật chuyên ngành và các quy định về chi phí quản lý, vận hành về đường sắt đô thị, liên ngành sẽ trình thành phố xem xét ban hành giá vé chính thức.

    [IMG]


    Tuyến đường sắt Cát Linh - Hà Đông đã vận hành thử được 6 tháng. Ảnh: Giang Huy.

    Đường sắt Cát Linh - Hà Đông là một trong những dự án giao thông công cộng trọng điểm tại Hà Nội. Từ tháng 9/2018, 13 đoàn tàu đã chạy thử, tốc độ trung bình 35 km/giờ. Lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải yêu cầu dự án vận hành thương mại vào trước Tết Nguyên đán 2019 song không thực hiện được.

    Giữa tháng 2, lãnh đạo Bộ Giao thông cho biết, Tổng thầu Trung Quốc đề xuất kết thúc chạy thử dự án đường sắt Cát Linh - Hà Đông vào cuối quý I/2019 và đưa vào vận hành thương mại toàn tuyến từ tháng 4.
  5. hoangluyen024 Member

    Ngày 3/3, TP Hà Nội tổ chức lấy ý kiến dự thảo phương án giá vé trên tuyến đường sắt đô thị 2A Cát Linh - Hà Đông. Có ba loại giá vé áp dụng theo tháng, ngày và lượt. Cụ thể, nếu đi theo tháng giá vé 200.000 đồng/người. Mức 30.000 đồng áp dụng cho vé ngày (không giới hạn số lượt đi lại trên tuyến theo ngày). chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Giá vé lượt được tính theo quãng đường di chuyển của hành khách, trong đó tối đa 15.000 đồng/lượt nếu đi toàn tuyến và thấp nhất là 8.000 đồng với quãng đường ngắn nhất. Vé lượt có thể thanh toán bằng tiền mặt hoặc thẻ. Việc thanh toán bằng thẻ được khuyến khích với mức giá rẻ hơn thanh toán bằng tiền mặt khoảng 500 đồng mỗi lượt.

    Mức giá trên đã được trợ giá và chỉ áp dụng trong thời gian thí điểm kể từ ngày đưa phương tiện vào khai thác thương mại. Sau khi có định mức kinh tế kỹ thuật chuyên ngành và các quy định về chi phí quản lý, vận hành về đường sắt đô thị, liên ngành sẽ trình thành phố xem xét ban hành giá vé chính thức.

    [IMG]


    Tuyến đường sắt Cát Linh - Hà Đông đã vận hành thử được 6 tháng. Ảnh: Giang Huy.

    Đường sắt Cát Linh - Hà Đông là một trong những dự án giao thông công cộng trọng điểm tại Hà Nội. Từ tháng 9/2018, 13 đoàn tàu đã chạy thử, tốc độ trung bình 35 km/giờ. Lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải yêu cầu dự án vận hành thương mại vào trước Tết Nguyên đán 2019 song không thực hiện được.

    Giữa tháng 2, lãnh đạo Bộ Giao thông cho biết, Tổng thầu Trung Quốc đề xuất kết thúc chạy thử dự án đường sắt Cát Linh - Hà Đông vào cuối quý I/2019 và đưa vào vận hành thương mại toàn tuyến từ tháng 4.
  6. baothanhy48 Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Nhà chức trách xác định đường dây cờ bạc trực tuyến vận hành từ giữa năm 2015 với tên Rickvip/TipClup do Phan Sào Nam (cựu chủ tịch VTC Online) và Nguyễn Văn Dương (cựu chủ tịch CNC), Hoàng Thành Trung (hiện bỏ trốn) lập nên.

    Đường dây có sự bảo kê của hai cựu tướng công an là Phan Văn Vĩnh (cựu tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh Sát) và Nguyễn Thanh Hóa (cựu cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao).

    92 người bị xét xử ở giai đoạn một phải nhận án từ phạt tiền 40 triệu đồng tới phạt tù 10 năm. Trừ Lê Thị Lan Thanh kêu oan (thừa nhận hành vi, xin xét lại tộiTổ chức đánh bạc), 91 người còn lại đều nhận tội.

    36 bị cáo chống án nhưng chủ yếu xin giảm nhẹ hình phạt hoặc hưởng án treo. Bốn người đứng đầu vụ án là Phan Văn Vĩnh, Nguyễn Thanh Hóa, Phan Sào Nam, Nguyễn Văn Dương không ai kháng cáo.

    Bản án sơ thẩm vấp phải kháng nghị của VKS cùng cấp song chỉ liên quan việc áp dụng các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ, tiền bồi thường với 43 người. Theo đó, VKS đề nghị giảm hình phạt cho 16 bị cáo; chấp nhận ba nội dung kháng nghị của VKS cấp sơ thẩm: không áp dụng tình tiết tăng nặng "phạm tội có tổ chức" với các bị cáo, áp dụng tình tiết giảm nhẹ "tự nguyện khắc phục hậu quả" cho những người nộp tiền, không thu tiền đánh bạc của người phạm tội Đánh bạc.

    Trùm cờ bạc hưởng 5.000 tỷ đồng, người chơi sạch túi

    Nhà chức trách cho rằng tổng số tiền được nạp vào hệ thống game bài Rikvip, 23Zdo, Zon/Pen khoảng 10.000 tỷ đồng (chưa có dữ liệu từ ngày 24/6/2017 đến ngày 29/8/2017).

    Trong phiên tòa sơ thẩm, 43 con bạc đều khai bị thua là chủ yếu. Thấy game bài quảng cáo công khai, họ tò mò đăng ký tài khoản với mục đích giải trí. Ban đầu, người chơi thường thắng nên ham, khi thua thì muốn gỡ và phải bán nhà, tài sản, vay mượn tiền.

    Hơn 27 tháng hoạt động, mạng lưới đánh bạc trực tuyến đã "vươn vòi" tại hơn 20 địa phương với 25 đại lý cấp một, 6.000 đại lý cấp hai, thu hút tới 43 triệu tài khoản chơi mang về lợi nhuận gần 5.000 tỷ đồng cho những người tổ chức.

    Trong đó, Phan Sào Nam nhận gần 1.500 tỷ đồng, Nguyễn Văn Dương bỏ túi hơn 1.650 tỷ đồng, nhóm Phan Anh Tuấn, Hoàng Thành Trung và Lê Văn Kiên (đang trốn truy nã) được chia hơn 1.570 tỷ đồng.

    Theo bản án sơ thẩm, riêng hai ngày 8-9/8/2016, có hơn 500 tài khoản người chơi đủ dấu hiệu cấu thành tội Đánh bạc. Do hạn chế bởi thời hạn điều tra, các cơ quan tố tụng hình sự tỉnh Phú Thọ mới khởi tố 105 bị can, trong đó 12 bị can trốn, truy nã chưa có kết quả, một người mắc bệnh hiểm nghèo nên tách ra, khi nào đủ điều kiện sẽ xử lý sau.

    Kết quả, 92 người phải hầu toà. Những trường hợp khác có đủ dấu hiệu phạm tội sẽ bị xem xét, xử lý trong giai đoạn hai của vụ án.

    Kỷ lục thu hồi tiền bất chính

    Ông Lê :xuân Lộc, đại diện VKS trực tiếp tham gia vụ án từ điều tra đến xét xử, cho hay trong lịch sử tố tụng của Phú Thọ chưa bao giờ có vụ án nào thu hồi tiền được nhiều và nhanh đến vậy.

    Trong một ngày Nam khai hết tiền giấu ở đâu nhưng mất bảy ngày cơ quan điều tra mới xác định điều đó có thật hay không. Nam khai ngoài 3,5 triệu USD gửi ở ngân hàng nước ngoài còn chuyển 236 tỷ đồng cho người thân để gửi tiết kiệm, mua bất động sản; gửi tiền nhiều nơi dưới dạng sổ tiết kiệm, vàng, tiền mặt, ngoại tệ...

    [IMG]


    Thùng đựng tiền của Phan Sào Nam.

    Số tiền lớn Nam khai giấu ở nhà bạn ở Quảng Ninh, ban đầu cơ quan điều tra còn chưa tin vì sao có thể để hớ hênh như thế. Dẫn các trinh sát tới nơi, gia chủ lúc này mới hay hai thùng đồ Nam gửi nhờ chính là thùng tiền. Trong nhà kho không có khóa cửa, ở xó nhà có hai thùng (cao 80 cm, dài hơn 2 m, rộng 80 cm) được che bạt. Cậy nắp thùng, bên trong chất các cọc tiền cao tới 40 cm.

    "Phải 10 người mới khiêng nổi hai thùng đó ra xe, chở đến ngân hàng", một điều tra viên kể. Phan Sào Nam ngay sau đó được đưa ra ngân hàng để chứng kiến kiểm đếm. Từ 17h30 đến 22h30, 7 máy đếm tiền hoạt động hết công suất mới kiểm đếm xong, tổng cộng 147 tỷ đồng.

    Nam khai gửi khoảng 300 tỷ đồng tại nhà một người bạn ở TP HCM, nhưng khi cơ quan tố tụng xác minh thì số tiền lên tới 375 tỷ đồng.

    Tổng cộng, Phan Sào Nam đã nộp hơn 1.300 tỷ đồng cả tiền mặt và tài sản, đạt hơn 90%. Nguyễn Văn Dương nộp hơn 200 tỷ đồng trong số tiền gần 1.700 tỷ đồng lợi nhuận được chia từ game bạc.

    Hơn một triệu trang hồ sơ

    Vụ án bị phát giác từ giữa năm 2017 khi phòng An ninh kinh tế, Công an tỉnh Phú Thọ nhận được đơn tố cáo của bà Võ Minh Phương về việc bị lừa 110 thẻ cào điện thoại trị giá 55 triệu đồng qua Facebook.

    Quá trình điều tra vụ án lừa đảo này, nhà chức trách đã phát hiện một game bài hoạt động công khai, thanh toán công khai, chơi công khai tưởng như được cấp phép. Đơn vị vận hành mạng lưới này là Công ty CNC của Nguyễn Văn Dương - công ty bình phong của Cục C50, có trụ sở ngay tại Tổng cục Cảnh sát ở số 10 phố Hồ Giám.

    [IMG]


    Nguyễn Văn Dương bị tòa sơ thẩm phạt 10 năm tù. Ảnh: Giang Huy

    Công an tỉnh Phú Thọ cho hay khi khám xét trụ sở của CNC, các trinh sát phải làm liên tục từ chiều 30/8/2017 tới 3h sáng hôm sau trong sự thách thức của nhiều nghi phạm.

    "Một nữ lãnh đạo CNC không hợp tác, bảo: Các anh là công an địa phương mà dám lên khám công ty của Bộ. Dương cũng gọi điện cầu cứu nhiều người thân quen", một điều tra viên nói.

    Thấy công an đọc lệnh bắt một cấp dưới, Dương nói: "Cứ yên tâm còn anh ở đây". Khi biết mình bị bắt, Dương gọi điện thoại ngay cho cựu cục trưởng C50 Nguyễn Thanh Hóa "mách" việc CNC đang bị khám xét.

    Lúc đó, ông Hóa yêu cầu được nói chuyện với lãnh đạo ban chuyên án. Và khi biết không thể xoay chuyển được tình thế, Dương mới chịu tra tay vào còng số 8.

    Một điều tra viên cho biết vụ án có tới hơn một triệu bút lục giấy, trong đó giai đoạn một với hơn 400.000 bút lục. "Đó là chưa tính dữ liệu điện tử hơn 300 GB. Nếu in ra giấy thì phải dùng hai máy photocopy mua mới sử dụng xong hỏng luôn", thành viên ban chuyên án chia sẻ.

    Những ngày cán bộ xét xử nghiên cứu tài liệu, tại TAND tỉnh Phú Thọ, hồ sơ được chất đầy trong 7 chiếc tủ sắt cao khoảng 2 mét.

    [IMG]


    Những chiếc tủ chứa hồ sơ vụ án được bảo vệ cẩn thận tại TAND Phú Thọ. Ảnh: Phạm Dự


    Được Bộ Công an cho thành lập công ty bình phong, cuối năm 2011, ông Nguyễn Thanh Hóa khi đó là Cục trưởng C50 ký ghi nhớ hợp tác với công ty CNC do Nguyễn Văn Dương vừa thành lập.

    Dưới danh nghĩa công ty nghiệp vụ của công an, Dương nhiều lần xin cục trưởng Hóa và Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phan Văn Vĩnh cho thử nghiệm game đánh bạc trực tuyến. Dù chưa được cho phép, giữa năm 2015 game đánh bạc đã được Dương, Nam cho vận hành.

    Năm 2015-2017, ông Vĩnh, Hóa biết game đánh bạc hoạt động trái phép nhưng vẫn làm ngơ. Thậm chí, họ còn xin cho game được cấp phép nhưng không thành. Trong hai năm vận hành, đường dây có doanh thu bất chính lên tới hơn 10.000 tỷ đồng.

    Ngày 30/11, sau phiên tòa kéo dài 13 ngày, TAND tỉnh Phú Thọ tuyên phạt Dương 10 năm tù, Nam 5 năm tù về hai tội Tổ chức đánh bạc, Rửa tiền. Bị cáo Vĩnh án 9 năm, Hóa 10 năm về tội Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ; nộp phạt mỗi người 100 triệu đồng.

    88 bị cáo còn lại nhận hình phạt từ 40 triệu đồng đến ba năm tù về các tội: Tổ chức đánh bạc, Đánh bạc, Rửa tiền, Mua bán trái phép hóa đơn, Sử dụng mạng internet chiếm đoạt tài sản.
  7. baothanhy48 Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Nhà chức trách xác định đường dây cờ bạc trực tuyến vận hành từ giữa năm 2015 với tên Rickvip/TipClup do Phan Sào Nam (cựu chủ tịch VTC Online) và Nguyễn Văn Dương (cựu chủ tịch CNC), Hoàng Thành Trung (hiện bỏ trốn) lập nên.

    Đường dây có sự bảo kê của hai cựu tướng công an là Phan Văn Vĩnh (cựu tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh Sát) và Nguyễn Thanh Hóa (cựu cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao).

    92 người bị xét xử ở giai đoạn một phải nhận án từ phạt tiền 40 triệu đồng tới phạt tù 10 năm. Trừ Lê Thị Lan Thanh kêu oan (thừa nhận hành vi, xin xét lại tộiTổ chức đánh bạc), 91 người còn lại đều nhận tội.

    36 bị cáo chống án nhưng chủ yếu xin giảm nhẹ hình phạt hoặc hưởng án treo. Bốn người đứng đầu vụ án là Phan Văn Vĩnh, Nguyễn Thanh Hóa, Phan Sào Nam, Nguyễn Văn Dương không ai kháng cáo.

    Bản án sơ thẩm vấp phải kháng nghị của VKS cùng cấp song chỉ liên quan việc áp dụng các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ, tiền bồi thường với 43 người. Theo đó, VKS đề nghị giảm hình phạt cho 16 bị cáo; chấp nhận ba nội dung kháng nghị của VKS cấp sơ thẩm: không áp dụng tình tiết tăng nặng "phạm tội có tổ chức" với các bị cáo, áp dụng tình tiết giảm nhẹ "tự nguyện khắc phục hậu quả" cho những người nộp tiền, không thu tiền đánh bạc của người phạm tội Đánh bạc.

    Trùm cờ bạc hưởng 5.000 tỷ đồng, người chơi sạch túi

    Nhà chức trách cho rằng tổng số tiền được nạp vào hệ thống game bài Rikvip, 23Zdo, Zon/Pen khoảng 10.000 tỷ đồng (chưa có dữ liệu từ ngày 24/6/2017 đến ngày 29/8/2017).

    Trong phiên tòa sơ thẩm, 43 con bạc đều khai bị thua là chủ yếu. Thấy game bài quảng cáo công khai, họ tò mò đăng ký tài khoản với mục đích giải trí. Ban đầu, người chơi thường thắng nên ham, khi thua thì muốn gỡ và phải bán nhà, tài sản, vay mượn tiền.

    Hơn 27 tháng hoạt động, mạng lưới đánh bạc trực tuyến đã "vươn vòi" tại hơn 20 địa phương với 25 đại lý cấp một, 6.000 đại lý cấp hai, thu hút tới 43 triệu tài khoản chơi mang về lợi nhuận gần 5.000 tỷ đồng cho những người tổ chức.

    Trong đó, Phan Sào Nam nhận gần 1.500 tỷ đồng, Nguyễn Văn Dương bỏ túi hơn 1.650 tỷ đồng, nhóm Phan Anh Tuấn, Hoàng Thành Trung và Lê Văn Kiên (đang trốn truy nã) được chia hơn 1.570 tỷ đồng.

    Theo bản án sơ thẩm, riêng hai ngày 8-9/8/2016, có hơn 500 tài khoản người chơi đủ dấu hiệu cấu thành tội Đánh bạc. Do hạn chế bởi thời hạn điều tra, các cơ quan tố tụng hình sự tỉnh Phú Thọ mới khởi tố 105 bị can, trong đó 12 bị can trốn, truy nã chưa có kết quả, một người mắc bệnh hiểm nghèo nên tách ra, khi nào đủ điều kiện sẽ xử lý sau.

    Kết quả, 92 người phải hầu toà. Những trường hợp khác có đủ dấu hiệu phạm tội sẽ bị xem xét, xử lý trong giai đoạn hai của vụ án.

    Kỷ lục thu hồi tiền bất chính

    Ông Lê :xuân Lộc, đại diện VKS trực tiếp tham gia vụ án từ điều tra đến xét xử, cho hay trong lịch sử tố tụng của Phú Thọ chưa bao giờ có vụ án nào thu hồi tiền được nhiều và nhanh đến vậy.

    Trong một ngày Nam khai hết tiền giấu ở đâu nhưng mất bảy ngày cơ quan điều tra mới xác định điều đó có thật hay không. Nam khai ngoài 3,5 triệu USD gửi ở ngân hàng nước ngoài còn chuyển 236 tỷ đồng cho người thân để gửi tiết kiệm, mua bất động sản; gửi tiền nhiều nơi dưới dạng sổ tiết kiệm, vàng, tiền mặt, ngoại tệ...

    [IMG]


    Thùng đựng tiền của Phan Sào Nam.

    Số tiền lớn Nam khai giấu ở nhà bạn ở Quảng Ninh, ban đầu cơ quan điều tra còn chưa tin vì sao có thể để hớ hênh như thế. Dẫn các trinh sát tới nơi, gia chủ lúc này mới hay hai thùng đồ Nam gửi nhờ chính là thùng tiền. Trong nhà kho không có khóa cửa, ở xó nhà có hai thùng (cao 80 cm, dài hơn 2 m, rộng 80 cm) được che bạt. Cậy nắp thùng, bên trong chất các cọc tiền cao tới 40 cm.

    "Phải 10 người mới khiêng nổi hai thùng đó ra xe, chở đến ngân hàng", một điều tra viên kể. Phan Sào Nam ngay sau đó được đưa ra ngân hàng để chứng kiến kiểm đếm. Từ 17h30 đến 22h30, 7 máy đếm tiền hoạt động hết công suất mới kiểm đếm xong, tổng cộng 147 tỷ đồng.

    Nam khai gửi khoảng 300 tỷ đồng tại nhà một người bạn ở TP HCM, nhưng khi cơ quan tố tụng xác minh thì số tiền lên tới 375 tỷ đồng.

    Tổng cộng, Phan Sào Nam đã nộp hơn 1.300 tỷ đồng cả tiền mặt và tài sản, đạt hơn 90%. Nguyễn Văn Dương nộp hơn 200 tỷ đồng trong số tiền gần 1.700 tỷ đồng lợi nhuận được chia từ game bạc.

    Hơn một triệu trang hồ sơ

    Vụ án bị phát giác từ giữa năm 2017 khi phòng An ninh kinh tế, Công an tỉnh Phú Thọ nhận được đơn tố cáo của bà Võ Minh Phương về việc bị lừa 110 thẻ cào điện thoại trị giá 55 triệu đồng qua Facebook.

    Quá trình điều tra vụ án lừa đảo này, nhà chức trách đã phát hiện một game bài hoạt động công khai, thanh toán công khai, chơi công khai tưởng như được cấp phép. Đơn vị vận hành mạng lưới này là Công ty CNC của Nguyễn Văn Dương - công ty bình phong của Cục C50, có trụ sở ngay tại Tổng cục Cảnh sát ở số 10 phố Hồ Giám.

    [IMG]


    Nguyễn Văn Dương bị tòa sơ thẩm phạt 10 năm tù. Ảnh: Giang Huy

    Công an tỉnh Phú Thọ cho hay khi khám xét trụ sở của CNC, các trinh sát phải làm liên tục từ chiều 30/8/2017 tới 3h sáng hôm sau trong sự thách thức của nhiều nghi phạm.

    "Một nữ lãnh đạo CNC không hợp tác, bảo: Các anh là công an địa phương mà dám lên khám công ty của Bộ. Dương cũng gọi điện cầu cứu nhiều người thân quen", một điều tra viên nói.

    Thấy công an đọc lệnh bắt một cấp dưới, Dương nói: "Cứ yên tâm còn anh ở đây". Khi biết mình bị bắt, Dương gọi điện thoại ngay cho cựu cục trưởng C50 Nguyễn Thanh Hóa "mách" việc CNC đang bị khám xét.

    Lúc đó, ông Hóa yêu cầu được nói chuyện với lãnh đạo ban chuyên án. Và khi biết không thể xoay chuyển được tình thế, Dương mới chịu tra tay vào còng số 8.

    Một điều tra viên cho biết vụ án có tới hơn một triệu bút lục giấy, trong đó giai đoạn một với hơn 400.000 bút lục. "Đó là chưa tính dữ liệu điện tử hơn 300 GB. Nếu in ra giấy thì phải dùng hai máy photocopy mua mới sử dụng xong hỏng luôn", thành viên ban chuyên án chia sẻ.

    Những ngày cán bộ xét xử nghiên cứu tài liệu, tại TAND tỉnh Phú Thọ, hồ sơ được chất đầy trong 7 chiếc tủ sắt cao khoảng 2 mét.

    [IMG]


    Những chiếc tủ chứa hồ sơ vụ án được bảo vệ cẩn thận tại TAND Phú Thọ. Ảnh: Phạm Dự


    Được Bộ Công an cho thành lập công ty bình phong, cuối năm 2011, ông Nguyễn Thanh Hóa khi đó là Cục trưởng C50 ký ghi nhớ hợp tác với công ty CNC do Nguyễn Văn Dương vừa thành lập.

    Dưới danh nghĩa công ty nghiệp vụ của công an, Dương nhiều lần xin cục trưởng Hóa và Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phan Văn Vĩnh cho thử nghiệm game đánh bạc trực tuyến. Dù chưa được cho phép, giữa năm 2015 game đánh bạc đã được Dương, Nam cho vận hành.

    Năm 2015-2017, ông Vĩnh, Hóa biết game đánh bạc hoạt động trái phép nhưng vẫn làm ngơ. Thậm chí, họ còn xin cho game được cấp phép nhưng không thành. Trong hai năm vận hành, đường dây có doanh thu bất chính lên tới hơn 10.000 tỷ đồng.

    Ngày 30/11, sau phiên tòa kéo dài 13 ngày, TAND tỉnh Phú Thọ tuyên phạt Dương 10 năm tù, Nam 5 năm tù về hai tội Tổ chức đánh bạc, Rửa tiền. Bị cáo Vĩnh án 9 năm, Hóa 10 năm về tội Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ; nộp phạt mỗi người 100 triệu đồng.

    88 bị cáo còn lại nhận hình phạt từ 40 triệu đồng đến ba năm tù về các tội: Tổ chức đánh bạc, Đánh bạc, Rửa tiền, Mua bán trái phép hóa đơn, Sử dụng mạng internet chiếm đoạt tài sản.
  8. himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Bài viết dưới đây là của chị Trần Như, 38 tuổi, người Hà Nội, đang làm việc tại một công ty sản xuất phụ tùng ôtô ở Ontario, Canada. Chị Như cho biết, khi ở Việt Nam, vợ chồng chị đã có công việc và thu nhập tốt, vợ làm việc cho tổ chức nước ngoài, chồng có cơ sở kinh doanh riêng, có đầy đủ nhà lầu, xe hơi. Tuy vậy, lo lắng vì môi trường ô nhiễm, lúc con đi học lại gặp nhiều vấn đề nên khi có cơ hội, chị sang Canada làm việc, rồi đưa cả chồng, con qua đây. Sau 2 năm ở bên này, gia đình chị có cuộc sống rất thuận lợi nên dự định sẽ định cư lâu dài:

    Di cư tới những nước phát triển hơn đang là xu hướng bùng nổ tại Việt Nam nhưng đây không phải là sự lựa chọn phù hợp cho mọi người.

    Tôi từng làm cho nhà nước, tổ chức phi chính phủ, công ty đánh giá ISO của Đức, Mỹ và công ty sản xuất của Nhật khi ở Việt Nam. Hiện tôi làm trưởng phòng chất lượng cho một công ty sản xuất tại Canada. Khi ở Việt Nam, tôi làm việc 44 - 45 giờ/tuần, còn tại Canada, tôi chỉ làm 40 giờ, có phần nhàn nhã hơn và dành được nhiều thời gian cho con cái. Ngoài nghỉ thứ 7, chủ nhật, tôi còn có 7 kỳ nghỉ cuối tuần dài gồm hai ngày cuối tuần và một ngày nghỉ thường vào thứ hai. Tất nhiên kỳ nghỉ Giáng sinh dài nhất. Ngoài ra, các công ty sản xuất thường có cả kỳ nghỉ hè 1-2 tuần.

    Ở đây, lương trả cho những người làm vị trí như tôi hoặc khối văn phòng thường theo năm, tức theo khối lượng công việc của vị trí đó, đôi lúc bận việc quá ở lại ngoài giờ cũng không có tiền làm thêm. Tuy nhiên, nếu có việc bận ra ngoài vài tiếng hoặc đến muộn, về sớm vài giờ, bạn chỉ cần thông báo cho người có liên quan là được. Những người không bận rộn gì ở nhà thì có thể làm lương theo giờ, làm ngoài giờ để được hưởng 150% lương, để có thêm tiền đi du lịch. Vậy nên có chuyện anh chồng làm kỹ sư cho Boeing lương trả theo năm còn chị vợ làm công nhân lương trả theo giờ nhưng bà vợ chịu làm thêm nhiều nên lương cao hơn cả anh chồng. Tôi còn biết một chú công nhân làm cho hãng sản xuất ôtô lớn, khi nghỉ hưu nhận được tiền từ quỹ công đoàn và các loại bảo hiểm cỡ 0,5 triệu đôla. Hằng tháng vẫn nhận tiền lương hưu đều đặn cộng với tiền tích lũy bao năm nên ông mua xe mui trần cổ và du thuyền nhỏ để tận hưởng cuộc sống.

    Nhiều người cho rằng người nhập cư chịu thiệt thòi vì nước sở tại thường ưu tiên việc làm cho công dân của họ. Nhưng thực tế, nếu di cư hợp pháp đến Canada và có giấy phép làm việc, bạn có thể ứng tuyển mọi vị trí (trừ các việc liên quan đến an ninh quốc phòng). Không doanh nghiệp/tổ chức nào phân biệt đối xử về chủng tộc, giới tính, tôn giáo, tình trạng sức khỏe, tuổi tác trong quá trình tuyển dụng, bởi như vậy là phạm luật. Như tôi, chưa là thường trú nhân của Canada, nhưng vẫn xin được việc tốt, không bị ai kỳ thị.

    Như vậy, nếu ai ra nước ngoài và khó xin việc, thì chỉ là do năng lực của họ chưa vượt trội hơn người bản xứ. Bạn có thể giỏi ở Việt Nam nhưng tiếng Anh của bạn hạn chế, ngay cả các bạn thi IELTS với điểm nói 7.0-8.0 thì vẫn gặp khó khăn nếu vào làm công việc liên quan đến kỹ thuật hoặc tài chính. Khi đó, từ chuyên ngành nhiều như "lá mùa thu" nên nếu bạn không chuẩn bị kỹ thì cũng không hiểu vấn đề. Không những thế, dân tới Canada từ rất nhiều nước khác nhau nên giọng nói đôi lúc khá khó nghe. Tôi từng làm việc với những khách hàng gốc Ấn, Nga, Ucraina, Hà Lan... , ban đầu nghe không hiểu hết được nhưng khi đã có vốn từ và hiểu biết thì sẽ thẩm âm tốt.

    Bởi vậy, chuyện nhiều người đi du học xong không xin được việc để ở lại là hết sức bình thường. Mới học xong, chưa có kinh nghiệm, cũng không quá xuất chúng thì rất khó xin việc, ngay cả với người bản xứ. Bạn thử nghĩ xem, một năm có bao nhiêu ngàn người đi du học thì tỷ lệ bao nhiêu người xin được việc để ở lại. Vậy nên, nếu bạn không định cư được ở các nước phát triển, là do chưa đủ xuất sắc chứ không phải vì di cư khổ lắm nên không thèm ở.

    [IMG]


    Mùa đông tuyết dày tại khu vực chị Như sống ở Ontario, Canada. Ảnh: Trần Như.

    Còn khi đã ở lại được, khẳng định được vị trí, giá trị của mình, bạn sẽ có rất nhiều điều thuận lợi chứ không chỉ mỗi nếm khổ ở xứ người.

    Thứ nhất, bên này cuộc sống rất tiện nghi. Nhà có hệ thống sưởi và điều hòa, bạn có thể mặc đồ mùa hè quanh năm. Tất cả các ngôi nhà đều có hệ thống báo cháy theo quy định, nấu ăn hơi khói là chuông báo động réo inh ỏi. Thành phố 10.000 dân cũng có một trung tâm thể dục công cộng với hệ thống bể bơi nước ấm, sauna, xông hơi mà vé cũng chỉ 3 - 4 đôla một người mỗi lần. Nếu ai chăm đi tập, mua vé năm thì chỉ khoảng 220 đôla. Thành phố 20.000 dân như chỗ tôi ở thì có 2 trung tâm thể thao lớn và hiện đại.

    Người dân nơi đây thích sống ở ngoại ô hơn vì có nhiều không gian cho hoạt động ngoài trời, họ thích mua cano nhỏ, thuyền kayak, nhà nào khá hơn mua du thuyền đi vi vu đây đó. Mùa đông lạnh thì người nghỉ hưu sẽ sang California (Mỹ) tận hưởng nắng ấm, mùa xuân lại quay về.

    Ở đây, tôi cũng được hưởng dịch vụ y tế tốt. Bác sĩ, y tá thân thiện, hầu như chưa thấy ai phàn nàn về thái độ của nhân viên y tế. Một lần, tôi bị tai nạn xe hơi, khi vào nhập viện là 7-8 y tá, bác sĩ vây quanh. Một cô y tá bảo tôi: "Áo choàng của chị đẹp quá, tôi sẽ cởi ra chứ không cắt nó nhé". Sau đó, một vị bác sĩ đến từ Somali nói tiếp: "Đúng rồi, đừng cắt bỏ chiếc áo, nó đẹp quá".

    Lần đó, tôi không phải trả một xu viện phí nào. Thẻ bảo hiểm y tế của chính phủ sẽ trả chi phí khám chữa bệnh. Thẻ bảo hiểm y tế của công ty sẽ trả 90% chi phí thuốc men. Tôi có ông anh bị bệnh viêm gan B, thuốc uống mỗi ngày một viên hết 27 đôla. Do vợ chồng anh đều đi làm nên thẻ bảo hiểm y tế của hai người trang trải hết, anh không phải chi trả gì.

    Tất nhiên, khi muốn gặp bác sĩ, bạn cần đặt hẹn và tùy theo bác sĩ ở đâu mà lịch hẹn sẽ nhanh hay chậm. Nhiều bệnh viện ở các thành phố lớn quá tải nên cũng có tình trạng chờ hơn nửa ngày mới được khám.

    Điều tôi thấy "được" nhất khi sang đây là chuyện học hành của con cái. Con tôi học trường công giáo, trẻ ở đó rất lịch sự. Con tôi vốn rất nhút nhát. Khi ở Việt Nam, ngày nào đi học cháu cũng bị vài bạn to lớn hơn bắt nạt. Sang đây, cháu hoà nhập rất nhanh, chưa khi nào bị ai bắt nạt. Thi thoảng, cô hiệu trưởng còn tới ngồi đọc sách với cháu.

    Ngoài ra, trường không gây áp lực bắt các bé phải học. Bé nào học giỏi, học kém đều được cô thưởng như nhau nên trẻ rất thích đi học. Chương trình học thiên về tư duy chứ không dạy học vẹt. Theo thống kê chỉ có 27% trẻ sẽ đủ giỏi để vào đại học, số còn lại sẽ học các trường nghề. Do vậy cha mẹ nếu muốn con vào top 27% kia thì nên dạy thêm ở nhà. Những người học nghề ra, nếu có tay nghề tốt, thu nhập của họ cũng tương đương kỹ sư, nên cha mẹ ở đây họ để con vui chơi và học theo sở thích. Một mặt trái của việc học nhẹ nhàng, không áp lực ở tiểu học là trẻ khi lên đại học nếu học quá căng thẳng là chúng không chịu được, lại xin chuyển xuống cao đẳng.

    Tất nhiên, không ở đâu là thiên đường cả. Chỗ nào cũng có cái được, cái mất.

    Tại nơi tôi đang ở, việc sử dụng dịch vụ đắt hơn Việt Nam (như vậy cũng đúng thôi, nếu không lấy đâu ra tiền trả lương cao cho người lao động). Thuế phải đóng cao hơn. Rau hơi đắt chút, nhất là vào mùa đông. Đi ăn phở đắt hơn ở Việt Nam. Nhà khá đắt vì Trung Quốc, Hàn, Nhật đổ tiền mua nhà ở Canada những năm gần đây nhiều quá.

    Ăn hàng với các món phục vụ tại bàn khá đắt nhưng ăn buffet thì giá lại không cao hơn ở Việt Nam. Có nhà hàng phục vụ cả càng cua huỳnh đế thoải mái nhưng giá cũng chỉ 25 đôla một người. Pizza, đồ ăn nhanh, cà phê giá cũng chỉ bằng hoặc thấp hơn giá tiền ở Việt Nam và so với thu nhập ở đây thì quá rẻ.

    Tôi thấy đồ ăn mua ở siêu thị rất rẻ so với thu nhập, thậm chí nếu quy đổi ra tiền Việt. Nhiều mặt hàng như cá hồi, tôm hùm, thịt bò, trái cây đủ loại, kem, sữa chua, sữa, sữa tắm, mỹ phẩm, quần áo... vẫn rẻ hơn ở nhà nhiều. Bạn có thể ăn cá hồi, thịt bò, tôm sú hằng ngày. Chi phí mua đủ loại thực phẩm của nhà tôi (ăn theo sở thích chứ không cần phải so đo tiết kiệm) một tháng chừng 500 đôla... Như vậy, chỉ cần bạn đi làm thì chuyện ăn ngon, mua đồ hiệu ở xứ này không có gì là to tát.

    Nhiều người nói mua nhà và xe ở nước ngoài là phải trả nợ cả đời. Điều này đúng, nhưng các bạn phải làm phép tính để so sánh mới trực quan được. Ở Việt Nam, lương vợ chồng bạn dù mỗi người 30 triệu/tháng (có nhiều người cao hơn nữa, nhưng thực tế có bao nhiêu phần trăm dân số được mức lương này), bạn đóng thuế thu nhập và bảo hiểm 3 triệu/tháng. Ước tính bạn sẽ chi cho con học ở trường tư khoảng 8 triệu, học tiếng Anh một triệu/tháng, mua thực phẩm cho cả nhà 10 triệu, đi ăn hàng 3 triệu, tiền điện nước một triệu, tiền xăng xe một triệu, nếu dùng ôtô thì chi phí xăng - gửi xe - phí đường cỡ 7 triệu. Như vậy bạn còn khoảng 25 triệu một tháng tức dư ra được 300 triệu/năm.

    Nếu bạn mua nhà chung cư 3 tỷ thì bạn tiết kiệm 10 năm, mua xe một tỷ, bạn phải tiết kiệm hơn 3 năm. Đấy là về mặt lý thuyết, còn thực tế có rất nhiều khoản chi phát sinh như cưới xin, thăm hỏi, quà cáp, ốm đau, quần áo, du lịch, giúp việc... nên số tiền dành dụm còn lại không bao nhiêu. Vậy thì trừ khi bố mẹ làm doanh nhân, cán bộ... mới có tiền cho con đi du học hoặc đứa trẻ xuất sắc có học bổng, không thì tiền đâu cho con du học.

    Ở Canada ai cũng tự lập, chuyện đi làm mua nhà trả góp 10 năm tới 30 năm là bình thường, không có gì là nghèo khổ hay là việc đáng thương với riêng người nhập cư cả. Thậm chí người nhập cư thường là những người có học thức và tài sản, họ còn mua nhà thời hạn ngắn hơn dân bản xứ nhiều.

    Nếu 2 vợ chồng cùng đi làm, tiền trả nhà chiếm khoảng 30-50% thu nhập của một người, con đi học không mất tiền, các chi phí khác cũng không nhiều nên còn dư ra khá khá. Ai khéo tính toán có khi còn mua được thêm 1-2 căn nhà cho thuê. :xe hơi thì sẽ rẻ hơn khoảng 3 lần so với ở Việt Nam. Ai nhiều tiền thì mua xe xịn, ít tiền thì mua xe thường đã qua sử dụng.

    Nói chung, tôi đang hạnh phúc với cuộc sống ở đây, do từ nhỏ đã đi học xa nhà và dễ hòa nhập nên không nhớ Việt Nam đến mức muốn bỏ về, nhưng nhớ gia đình. Ở bên này thuận lợi cho cả gia đình. Con cái không phải vất vả học tiếng Anh, bố mẹ không phải cày kéo vất vả để tích tiền cho con đi du học.

    Ai cũng có quyền lựa chọn nơi sống tốt và phù hợp cho sự phát triển của mình, gia đình. Tuy nhiên, các bạn thuộc tuýp khó hòa nhập, ngôn ngữ hạn chế thì phải cân nhắc thật kỹ.
  9. himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Bài viết dưới đây là của chị Trần Như, 38 tuổi, người Hà Nội, đang làm việc tại một công ty sản xuất phụ tùng ôtô ở Ontario, Canada. Chị Như cho biết, khi ở Việt Nam, vợ chồng chị đã có công việc và thu nhập tốt, vợ làm việc cho tổ chức nước ngoài, chồng có cơ sở kinh doanh riêng, có đầy đủ nhà lầu, xe hơi. Tuy vậy, lo lắng vì môi trường ô nhiễm, lúc con đi học lại gặp nhiều vấn đề nên khi có cơ hội, chị sang Canada làm việc, rồi đưa cả chồng, con qua đây. Sau 2 năm ở bên này, gia đình chị có cuộc sống rất thuận lợi nên dự định sẽ định cư lâu dài:

    Di cư tới những nước phát triển hơn đang là xu hướng bùng nổ tại Việt Nam nhưng đây không phải là sự lựa chọn phù hợp cho mọi người.

    Tôi từng làm cho nhà nước, tổ chức phi chính phủ, công ty đánh giá ISO của Đức, Mỹ và công ty sản xuất của Nhật khi ở Việt Nam. Hiện tôi làm trưởng phòng chất lượng cho một công ty sản xuất tại Canada. Khi ở Việt Nam, tôi làm việc 44 - 45 giờ/tuần, còn tại Canada, tôi chỉ làm 40 giờ, có phần nhàn nhã hơn và dành được nhiều thời gian cho con cái. Ngoài nghỉ thứ 7, chủ nhật, tôi còn có 7 kỳ nghỉ cuối tuần dài gồm hai ngày cuối tuần và một ngày nghỉ thường vào thứ hai. Tất nhiên kỳ nghỉ Giáng sinh dài nhất. Ngoài ra, các công ty sản xuất thường có cả kỳ nghỉ hè 1-2 tuần.

    Ở đây, lương trả cho những người làm vị trí như tôi hoặc khối văn phòng thường theo năm, tức theo khối lượng công việc của vị trí đó, đôi lúc bận việc quá ở lại ngoài giờ cũng không có tiền làm thêm. Tuy nhiên, nếu có việc bận ra ngoài vài tiếng hoặc đến muộn, về sớm vài giờ, bạn chỉ cần thông báo cho người có liên quan là được. Những người không bận rộn gì ở nhà thì có thể làm lương theo giờ, làm ngoài giờ để được hưởng 150% lương, để có thêm tiền đi du lịch. Vậy nên có chuyện anh chồng làm kỹ sư cho Boeing lương trả theo năm còn chị vợ làm công nhân lương trả theo giờ nhưng bà vợ chịu làm thêm nhiều nên lương cao hơn cả anh chồng. Tôi còn biết một chú công nhân làm cho hãng sản xuất ôtô lớn, khi nghỉ hưu nhận được tiền từ quỹ công đoàn và các loại bảo hiểm cỡ 0,5 triệu đôla. Hằng tháng vẫn nhận tiền lương hưu đều đặn cộng với tiền tích lũy bao năm nên ông mua xe mui trần cổ và du thuyền nhỏ để tận hưởng cuộc sống.

    Nhiều người cho rằng người nhập cư chịu thiệt thòi vì nước sở tại thường ưu tiên việc làm cho công dân của họ. Nhưng thực tế, nếu di cư hợp pháp đến Canada và có giấy phép làm việc, bạn có thể ứng tuyển mọi vị trí (trừ các việc liên quan đến an ninh quốc phòng). Không doanh nghiệp/tổ chức nào phân biệt đối xử về chủng tộc, giới tính, tôn giáo, tình trạng sức khỏe, tuổi tác trong quá trình tuyển dụng, bởi như vậy là phạm luật. Như tôi, chưa là thường trú nhân của Canada, nhưng vẫn xin được việc tốt, không bị ai kỳ thị.

    Như vậy, nếu ai ra nước ngoài và khó xin việc, thì chỉ là do năng lực của họ chưa vượt trội hơn người bản xứ. Bạn có thể giỏi ở Việt Nam nhưng tiếng Anh của bạn hạn chế, ngay cả các bạn thi IELTS với điểm nói 7.0-8.0 thì vẫn gặp khó khăn nếu vào làm công việc liên quan đến kỹ thuật hoặc tài chính. Khi đó, từ chuyên ngành nhiều như "lá mùa thu" nên nếu bạn không chuẩn bị kỹ thì cũng không hiểu vấn đề. Không những thế, dân tới Canada từ rất nhiều nước khác nhau nên giọng nói đôi lúc khá khó nghe. Tôi từng làm việc với những khách hàng gốc Ấn, Nga, Ucraina, Hà Lan... , ban đầu nghe không hiểu hết được nhưng khi đã có vốn từ và hiểu biết thì sẽ thẩm âm tốt.

    Bởi vậy, chuyện nhiều người đi du học xong không xin được việc để ở lại là hết sức bình thường. Mới học xong, chưa có kinh nghiệm, cũng không quá xuất chúng thì rất khó xin việc, ngay cả với người bản xứ. Bạn thử nghĩ xem, một năm có bao nhiêu ngàn người đi du học thì tỷ lệ bao nhiêu người xin được việc để ở lại. Vậy nên, nếu bạn không định cư được ở các nước phát triển, là do chưa đủ xuất sắc chứ không phải vì di cư khổ lắm nên không thèm ở.

    [IMG]


    Mùa đông tuyết dày tại khu vực chị Như sống ở Ontario, Canada. Ảnh: Trần Như.

    Còn khi đã ở lại được, khẳng định được vị trí, giá trị của mình, bạn sẽ có rất nhiều điều thuận lợi chứ không chỉ mỗi nếm khổ ở xứ người.

    Thứ nhất, bên này cuộc sống rất tiện nghi. Nhà có hệ thống sưởi và điều hòa, bạn có thể mặc đồ mùa hè quanh năm. Tất cả các ngôi nhà đều có hệ thống báo cháy theo quy định, nấu ăn hơi khói là chuông báo động réo inh ỏi. Thành phố 10.000 dân cũng có một trung tâm thể dục công cộng với hệ thống bể bơi nước ấm, sauna, xông hơi mà vé cũng chỉ 3 - 4 đôla một người mỗi lần. Nếu ai chăm đi tập, mua vé năm thì chỉ khoảng 220 đôla. Thành phố 20.000 dân như chỗ tôi ở thì có 2 trung tâm thể thao lớn và hiện đại.

    Người dân nơi đây thích sống ở ngoại ô hơn vì có nhiều không gian cho hoạt động ngoài trời, họ thích mua cano nhỏ, thuyền kayak, nhà nào khá hơn mua du thuyền đi vi vu đây đó. Mùa đông lạnh thì người nghỉ hưu sẽ sang California (Mỹ) tận hưởng nắng ấm, mùa xuân lại quay về.

    Ở đây, tôi cũng được hưởng dịch vụ y tế tốt. Bác sĩ, y tá thân thiện, hầu như chưa thấy ai phàn nàn về thái độ của nhân viên y tế. Một lần, tôi bị tai nạn xe hơi, khi vào nhập viện là 7-8 y tá, bác sĩ vây quanh. Một cô y tá bảo tôi: "Áo choàng của chị đẹp quá, tôi sẽ cởi ra chứ không cắt nó nhé". Sau đó, một vị bác sĩ đến từ Somali nói tiếp: "Đúng rồi, đừng cắt bỏ chiếc áo, nó đẹp quá".

    Lần đó, tôi không phải trả một xu viện phí nào. Thẻ bảo hiểm y tế của chính phủ sẽ trả chi phí khám chữa bệnh. Thẻ bảo hiểm y tế của công ty sẽ trả 90% chi phí thuốc men. Tôi có ông anh bị bệnh viêm gan B, thuốc uống mỗi ngày một viên hết 27 đôla. Do vợ chồng anh đều đi làm nên thẻ bảo hiểm y tế của hai người trang trải hết, anh không phải chi trả gì.

    Tất nhiên, khi muốn gặp bác sĩ, bạn cần đặt hẹn và tùy theo bác sĩ ở đâu mà lịch hẹn sẽ nhanh hay chậm. Nhiều bệnh viện ở các thành phố lớn quá tải nên cũng có tình trạng chờ hơn nửa ngày mới được khám.

    Điều tôi thấy "được" nhất khi sang đây là chuyện học hành của con cái. Con tôi học trường công giáo, trẻ ở đó rất lịch sự. Con tôi vốn rất nhút nhát. Khi ở Việt Nam, ngày nào đi học cháu cũng bị vài bạn to lớn hơn bắt nạt. Sang đây, cháu hoà nhập rất nhanh, chưa khi nào bị ai bắt nạt. Thi thoảng, cô hiệu trưởng còn tới ngồi đọc sách với cháu.

    Ngoài ra, trường không gây áp lực bắt các bé phải học. Bé nào học giỏi, học kém đều được cô thưởng như nhau nên trẻ rất thích đi học. Chương trình học thiên về tư duy chứ không dạy học vẹt. Theo thống kê chỉ có 27% trẻ sẽ đủ giỏi để vào đại học, số còn lại sẽ học các trường nghề. Do vậy cha mẹ nếu muốn con vào top 27% kia thì nên dạy thêm ở nhà. Những người học nghề ra, nếu có tay nghề tốt, thu nhập của họ cũng tương đương kỹ sư, nên cha mẹ ở đây họ để con vui chơi và học theo sở thích. Một mặt trái của việc học nhẹ nhàng, không áp lực ở tiểu học là trẻ khi lên đại học nếu học quá căng thẳng là chúng không chịu được, lại xin chuyển xuống cao đẳng.

    Tất nhiên, không ở đâu là thiên đường cả. Chỗ nào cũng có cái được, cái mất.

    Tại nơi tôi đang ở, việc sử dụng dịch vụ đắt hơn Việt Nam (như vậy cũng đúng thôi, nếu không lấy đâu ra tiền trả lương cao cho người lao động). Thuế phải đóng cao hơn. Rau hơi đắt chút, nhất là vào mùa đông. Đi ăn phở đắt hơn ở Việt Nam. Nhà khá đắt vì Trung Quốc, Hàn, Nhật đổ tiền mua nhà ở Canada những năm gần đây nhiều quá.

    Ăn hàng với các món phục vụ tại bàn khá đắt nhưng ăn buffet thì giá lại không cao hơn ở Việt Nam. Có nhà hàng phục vụ cả càng cua huỳnh đế thoải mái nhưng giá cũng chỉ 25 đôla một người. Pizza, đồ ăn nhanh, cà phê giá cũng chỉ bằng hoặc thấp hơn giá tiền ở Việt Nam và so với thu nhập ở đây thì quá rẻ.

    Tôi thấy đồ ăn mua ở siêu thị rất rẻ so với thu nhập, thậm chí nếu quy đổi ra tiền Việt. Nhiều mặt hàng như cá hồi, tôm hùm, thịt bò, trái cây đủ loại, kem, sữa chua, sữa, sữa tắm, mỹ phẩm, quần áo... vẫn rẻ hơn ở nhà nhiều. Bạn có thể ăn cá hồi, thịt bò, tôm sú hằng ngày. Chi phí mua đủ loại thực phẩm của nhà tôi (ăn theo sở thích chứ không cần phải so đo tiết kiệm) một tháng chừng 500 đôla... Như vậy, chỉ cần bạn đi làm thì chuyện ăn ngon, mua đồ hiệu ở xứ này không có gì là to tát.

    Nhiều người nói mua nhà và xe ở nước ngoài là phải trả nợ cả đời. Điều này đúng, nhưng các bạn phải làm phép tính để so sánh mới trực quan được. Ở Việt Nam, lương vợ chồng bạn dù mỗi người 30 triệu/tháng (có nhiều người cao hơn nữa, nhưng thực tế có bao nhiêu phần trăm dân số được mức lương này), bạn đóng thuế thu nhập và bảo hiểm 3 triệu/tháng. Ước tính bạn sẽ chi cho con học ở trường tư khoảng 8 triệu, học tiếng Anh một triệu/tháng, mua thực phẩm cho cả nhà 10 triệu, đi ăn hàng 3 triệu, tiền điện nước một triệu, tiền xăng xe một triệu, nếu dùng ôtô thì chi phí xăng - gửi xe - phí đường cỡ 7 triệu. Như vậy bạn còn khoảng 25 triệu một tháng tức dư ra được 300 triệu/năm.

    Nếu bạn mua nhà chung cư 3 tỷ thì bạn tiết kiệm 10 năm, mua xe một tỷ, bạn phải tiết kiệm hơn 3 năm. Đấy là về mặt lý thuyết, còn thực tế có rất nhiều khoản chi phát sinh như cưới xin, thăm hỏi, quà cáp, ốm đau, quần áo, du lịch, giúp việc... nên số tiền dành dụm còn lại không bao nhiêu. Vậy thì trừ khi bố mẹ làm doanh nhân, cán bộ... mới có tiền cho con đi du học hoặc đứa trẻ xuất sắc có học bổng, không thì tiền đâu cho con du học.

    Ở Canada ai cũng tự lập, chuyện đi làm mua nhà trả góp 10 năm tới 30 năm là bình thường, không có gì là nghèo khổ hay là việc đáng thương với riêng người nhập cư cả. Thậm chí người nhập cư thường là những người có học thức và tài sản, họ còn mua nhà thời hạn ngắn hơn dân bản xứ nhiều.

    Nếu 2 vợ chồng cùng đi làm, tiền trả nhà chiếm khoảng 30-50% thu nhập của một người, con đi học không mất tiền, các chi phí khác cũng không nhiều nên còn dư ra khá khá. Ai khéo tính toán có khi còn mua được thêm 1-2 căn nhà cho thuê. :xe hơi thì sẽ rẻ hơn khoảng 3 lần so với ở Việt Nam. Ai nhiều tiền thì mua xe xịn, ít tiền thì mua xe thường đã qua sử dụng.

    Nói chung, tôi đang hạnh phúc với cuộc sống ở đây, do từ nhỏ đã đi học xa nhà và dễ hòa nhập nên không nhớ Việt Nam đến mức muốn bỏ về, nhưng nhớ gia đình. Ở bên này thuận lợi cho cả gia đình. Con cái không phải vất vả học tiếng Anh, bố mẹ không phải cày kéo vất vả để tích tiền cho con đi du học.

    Ai cũng có quyền lựa chọn nơi sống tốt và phù hợp cho sự phát triển của mình, gia đình. Tuy nhiên, các bạn thuộc tuýp khó hòa nhập, ngôn ngữ hạn chế thì phải cân nhắc thật kỹ.
  10. himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Bài viết dưới đây là của chị Trần Như, 38 tuổi, người Hà Nội, đang làm việc tại một công ty sản xuất phụ tùng ôtô ở Ontario, Canada. Chị Như cho biết, khi ở Việt Nam, vợ chồng chị đã có công việc và thu nhập tốt, vợ làm việc cho tổ chức nước ngoài, chồng có cơ sở kinh doanh riêng, có đầy đủ nhà lầu, xe hơi. Tuy vậy, lo lắng vì môi trường ô nhiễm, lúc con đi học lại gặp nhiều vấn đề nên khi có cơ hội, chị sang Canada làm việc, rồi đưa cả chồng, con qua đây. Sau 2 năm ở bên này, gia đình chị có cuộc sống rất thuận lợi nên dự định sẽ định cư lâu dài:

    Di cư tới những nước phát triển hơn đang là xu hướng bùng nổ tại Việt Nam nhưng đây không phải là sự lựa chọn phù hợp cho mọi người.

    Tôi từng làm cho nhà nước, tổ chức phi chính phủ, công ty đánh giá ISO của Đức, Mỹ và công ty sản xuất của Nhật khi ở Việt Nam. Hiện tôi làm trưởng phòng chất lượng cho một công ty sản xuất tại Canada. Khi ở Việt Nam, tôi làm việc 44 - 45 giờ/tuần, còn tại Canada, tôi chỉ làm 40 giờ, có phần nhàn nhã hơn và dành được nhiều thời gian cho con cái. Ngoài nghỉ thứ 7, chủ nhật, tôi còn có 7 kỳ nghỉ cuối tuần dài gồm hai ngày cuối tuần và một ngày nghỉ thường vào thứ hai. Tất nhiên kỳ nghỉ Giáng sinh dài nhất. Ngoài ra, các công ty sản xuất thường có cả kỳ nghỉ hè 1-2 tuần.

    Ở đây, lương trả cho những người làm vị trí như tôi hoặc khối văn phòng thường theo năm, tức theo khối lượng công việc của vị trí đó, đôi lúc bận việc quá ở lại ngoài giờ cũng không có tiền làm thêm. Tuy nhiên, nếu có việc bận ra ngoài vài tiếng hoặc đến muộn, về sớm vài giờ, bạn chỉ cần thông báo cho người có liên quan là được. Những người không bận rộn gì ở nhà thì có thể làm lương theo giờ, làm ngoài giờ để được hưởng 150% lương, để có thêm tiền đi du lịch. Vậy nên có chuyện anh chồng làm kỹ sư cho Boeing lương trả theo năm còn chị vợ làm công nhân lương trả theo giờ nhưng bà vợ chịu làm thêm nhiều nên lương cao hơn cả anh chồng. Tôi còn biết một chú công nhân làm cho hãng sản xuất ôtô lớn, khi nghỉ hưu nhận được tiền từ quỹ công đoàn và các loại bảo hiểm cỡ 0,5 triệu đôla. Hằng tháng vẫn nhận tiền lương hưu đều đặn cộng với tiền tích lũy bao năm nên ông mua xe mui trần cổ và du thuyền nhỏ để tận hưởng cuộc sống.

    Nhiều người cho rằng người nhập cư chịu thiệt thòi vì nước sở tại thường ưu tiên việc làm cho công dân của họ. Nhưng thực tế, nếu di cư hợp pháp đến Canada và có giấy phép làm việc, bạn có thể ứng tuyển mọi vị trí (trừ các việc liên quan đến an ninh quốc phòng). Không doanh nghiệp/tổ chức nào phân biệt đối xử về chủng tộc, giới tính, tôn giáo, tình trạng sức khỏe, tuổi tác trong quá trình tuyển dụng, bởi như vậy là phạm luật. Như tôi, chưa là thường trú nhân của Canada, nhưng vẫn xin được việc tốt, không bị ai kỳ thị.

    Như vậy, nếu ai ra nước ngoài và khó xin việc, thì chỉ là do năng lực của họ chưa vượt trội hơn người bản xứ. Bạn có thể giỏi ở Việt Nam nhưng tiếng Anh của bạn hạn chế, ngay cả các bạn thi IELTS với điểm nói 7.0-8.0 thì vẫn gặp khó khăn nếu vào làm công việc liên quan đến kỹ thuật hoặc tài chính. Khi đó, từ chuyên ngành nhiều như "lá mùa thu" nên nếu bạn không chuẩn bị kỹ thì cũng không hiểu vấn đề. Không những thế, dân tới Canada từ rất nhiều nước khác nhau nên giọng nói đôi lúc khá khó nghe. Tôi từng làm việc với những khách hàng gốc Ấn, Nga, Ucraina, Hà Lan... , ban đầu nghe không hiểu hết được nhưng khi đã có vốn từ và hiểu biết thì sẽ thẩm âm tốt.

    Bởi vậy, chuyện nhiều người đi du học xong không xin được việc để ở lại là hết sức bình thường. Mới học xong, chưa có kinh nghiệm, cũng không quá xuất chúng thì rất khó xin việc, ngay cả với người bản xứ. Bạn thử nghĩ xem, một năm có bao nhiêu ngàn người đi du học thì tỷ lệ bao nhiêu người xin được việc để ở lại. Vậy nên, nếu bạn không định cư được ở các nước phát triển, là do chưa đủ xuất sắc chứ không phải vì di cư khổ lắm nên không thèm ở.

    [IMG]


    Mùa đông tuyết dày tại khu vực chị Như sống ở Ontario, Canada. Ảnh: Trần Như.

    Còn khi đã ở lại được, khẳng định được vị trí, giá trị của mình, bạn sẽ có rất nhiều điều thuận lợi chứ không chỉ mỗi nếm khổ ở xứ người.

    Thứ nhất, bên này cuộc sống rất tiện nghi. Nhà có hệ thống sưởi và điều hòa, bạn có thể mặc đồ mùa hè quanh năm. Tất cả các ngôi nhà đều có hệ thống báo cháy theo quy định, nấu ăn hơi khói là chuông báo động réo inh ỏi. Thành phố 10.000 dân cũng có một trung tâm thể dục công cộng với hệ thống bể bơi nước ấm, sauna, xông hơi mà vé cũng chỉ 3 - 4 đôla một người mỗi lần. Nếu ai chăm đi tập, mua vé năm thì chỉ khoảng 220 đôla. Thành phố 20.000 dân như chỗ tôi ở thì có 2 trung tâm thể thao lớn và hiện đại.

    Người dân nơi đây thích sống ở ngoại ô hơn vì có nhiều không gian cho hoạt động ngoài trời, họ thích mua cano nhỏ, thuyền kayak, nhà nào khá hơn mua du thuyền đi vi vu đây đó. Mùa đông lạnh thì người nghỉ hưu sẽ sang California (Mỹ) tận hưởng nắng ấm, mùa xuân lại quay về.

    Ở đây, tôi cũng được hưởng dịch vụ y tế tốt. Bác sĩ, y tá thân thiện, hầu như chưa thấy ai phàn nàn về thái độ của nhân viên y tế. Một lần, tôi bị tai nạn xe hơi, khi vào nhập viện là 7-8 y tá, bác sĩ vây quanh. Một cô y tá bảo tôi: "Áo choàng của chị đẹp quá, tôi sẽ cởi ra chứ không cắt nó nhé". Sau đó, một vị bác sĩ đến từ Somali nói tiếp: "Đúng rồi, đừng cắt bỏ chiếc áo, nó đẹp quá".

    Lần đó, tôi không phải trả một xu viện phí nào. Thẻ bảo hiểm y tế của chính phủ sẽ trả chi phí khám chữa bệnh. Thẻ bảo hiểm y tế của công ty sẽ trả 90% chi phí thuốc men. Tôi có ông anh bị bệnh viêm gan B, thuốc uống mỗi ngày một viên hết 27 đôla. Do vợ chồng anh đều đi làm nên thẻ bảo hiểm y tế của hai người trang trải hết, anh không phải chi trả gì.

    Tất nhiên, khi muốn gặp bác sĩ, bạn cần đặt hẹn và tùy theo bác sĩ ở đâu mà lịch hẹn sẽ nhanh hay chậm. Nhiều bệnh viện ở các thành phố lớn quá tải nên cũng có tình trạng chờ hơn nửa ngày mới được khám.

    Điều tôi thấy "được" nhất khi sang đây là chuyện học hành của con cái. Con tôi học trường công giáo, trẻ ở đó rất lịch sự. Con tôi vốn rất nhút nhát. Khi ở Việt Nam, ngày nào đi học cháu cũng bị vài bạn to lớn hơn bắt nạt. Sang đây, cháu hoà nhập rất nhanh, chưa khi nào bị ai bắt nạt. Thi thoảng, cô hiệu trưởng còn tới ngồi đọc sách với cháu.

    Ngoài ra, trường không gây áp lực bắt các bé phải học. Bé nào học giỏi, học kém đều được cô thưởng như nhau nên trẻ rất thích đi học. Chương trình học thiên về tư duy chứ không dạy học vẹt. Theo thống kê chỉ có 27% trẻ sẽ đủ giỏi để vào đại học, số còn lại sẽ học các trường nghề. Do vậy cha mẹ nếu muốn con vào top 27% kia thì nên dạy thêm ở nhà. Những người học nghề ra, nếu có tay nghề tốt, thu nhập của họ cũng tương đương kỹ sư, nên cha mẹ ở đây họ để con vui chơi và học theo sở thích. Một mặt trái của việc học nhẹ nhàng, không áp lực ở tiểu học là trẻ khi lên đại học nếu học quá căng thẳng là chúng không chịu được, lại xin chuyển xuống cao đẳng.

    Tất nhiên, không ở đâu là thiên đường cả. Chỗ nào cũng có cái được, cái mất.

    Tại nơi tôi đang ở, việc sử dụng dịch vụ đắt hơn Việt Nam (như vậy cũng đúng thôi, nếu không lấy đâu ra tiền trả lương cao cho người lao động). Thuế phải đóng cao hơn. Rau hơi đắt chút, nhất là vào mùa đông. Đi ăn phở đắt hơn ở Việt Nam. Nhà khá đắt vì Trung Quốc, Hàn, Nhật đổ tiền mua nhà ở Canada những năm gần đây nhiều quá.

    Ăn hàng với các món phục vụ tại bàn khá đắt nhưng ăn buffet thì giá lại không cao hơn ở Việt Nam. Có nhà hàng phục vụ cả càng cua huỳnh đế thoải mái nhưng giá cũng chỉ 25 đôla một người. Pizza, đồ ăn nhanh, cà phê giá cũng chỉ bằng hoặc thấp hơn giá tiền ở Việt Nam và so với thu nhập ở đây thì quá rẻ.

    Tôi thấy đồ ăn mua ở siêu thị rất rẻ so với thu nhập, thậm chí nếu quy đổi ra tiền Việt. Nhiều mặt hàng như cá hồi, tôm hùm, thịt bò, trái cây đủ loại, kem, sữa chua, sữa, sữa tắm, mỹ phẩm, quần áo... vẫn rẻ hơn ở nhà nhiều. Bạn có thể ăn cá hồi, thịt bò, tôm sú hằng ngày. Chi phí mua đủ loại thực phẩm của nhà tôi (ăn theo sở thích chứ không cần phải so đo tiết kiệm) một tháng chừng 500 đôla... Như vậy, chỉ cần bạn đi làm thì chuyện ăn ngon, mua đồ hiệu ở xứ này không có gì là to tát.

    Nhiều người nói mua nhà và xe ở nước ngoài là phải trả nợ cả đời. Điều này đúng, nhưng các bạn phải làm phép tính để so sánh mới trực quan được. Ở Việt Nam, lương vợ chồng bạn dù mỗi người 30 triệu/tháng (có nhiều người cao hơn nữa, nhưng thực tế có bao nhiêu phần trăm dân số được mức lương này), bạn đóng thuế thu nhập và bảo hiểm 3 triệu/tháng. Ước tính bạn sẽ chi cho con học ở trường tư khoảng 8 triệu, học tiếng Anh một triệu/tháng, mua thực phẩm cho cả nhà 10 triệu, đi ăn hàng 3 triệu, tiền điện nước một triệu, tiền xăng xe một triệu, nếu dùng ôtô thì chi phí xăng - gửi xe - phí đường cỡ 7 triệu. Như vậy bạn còn khoảng 25 triệu một tháng tức dư ra được 300 triệu/năm.

    Nếu bạn mua nhà chung cư 3 tỷ thì bạn tiết kiệm 10 năm, mua xe một tỷ, bạn phải tiết kiệm hơn 3 năm. Đấy là về mặt lý thuyết, còn thực tế có rất nhiều khoản chi phát sinh như cưới xin, thăm hỏi, quà cáp, ốm đau, quần áo, du lịch, giúp việc... nên số tiền dành dụm còn lại không bao nhiêu. Vậy thì trừ khi bố mẹ làm doanh nhân, cán bộ... mới có tiền cho con đi du học hoặc đứa trẻ xuất sắc có học bổng, không thì tiền đâu cho con du học.

    Ở Canada ai cũng tự lập, chuyện đi làm mua nhà trả góp 10 năm tới 30 năm là bình thường, không có gì là nghèo khổ hay là việc đáng thương với riêng người nhập cư cả. Thậm chí người nhập cư thường là những người có học thức và tài sản, họ còn mua nhà thời hạn ngắn hơn dân bản xứ nhiều.

    Nếu 2 vợ chồng cùng đi làm, tiền trả nhà chiếm khoảng 30-50% thu nhập của một người, con đi học không mất tiền, các chi phí khác cũng không nhiều nên còn dư ra khá khá. Ai khéo tính toán có khi còn mua được thêm 1-2 căn nhà cho thuê. :xe hơi thì sẽ rẻ hơn khoảng 3 lần so với ở Việt Nam. Ai nhiều tiền thì mua xe xịn, ít tiền thì mua xe thường đã qua sử dụng.

    Nói chung, tôi đang hạnh phúc với cuộc sống ở đây, do từ nhỏ đã đi học xa nhà và dễ hòa nhập nên không nhớ Việt Nam đến mức muốn bỏ về, nhưng nhớ gia đình. Ở bên này thuận lợi cho cả gia đình. Con cái không phải vất vả học tiếng Anh, bố mẹ không phải cày kéo vất vả để tích tiền cho con đi du học.

    Ai cũng có quyền lựa chọn nơi sống tốt và phù hợp cho sự phát triển của mình, gia đình. Tuy nhiên, các bạn thuộc tuýp khó hòa nhập, ngôn ngữ hạn chế thì phải cân nhắc thật kỹ.
  11. himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Bài viết dưới đây là của chị Trần Như, 38 tuổi, người Hà Nội, đang làm việc tại một công ty sản xuất phụ tùng ôtô ở Ontario, Canada. Chị Như cho biết, khi ở Việt Nam, vợ chồng chị đã có công việc và thu nhập tốt, vợ làm việc cho tổ chức nước ngoài, chồng có cơ sở kinh doanh riêng, có đầy đủ nhà lầu, xe hơi. Tuy vậy, lo lắng vì môi trường ô nhiễm, lúc con đi học lại gặp nhiều vấn đề nên khi có cơ hội, chị sang Canada làm việc, rồi đưa cả chồng, con qua đây. Sau 2 năm ở bên này, gia đình chị có cuộc sống rất thuận lợi nên dự định sẽ định cư lâu dài:

    Di cư tới những nước phát triển hơn đang là xu hướng bùng nổ tại Việt Nam nhưng đây không phải là sự lựa chọn phù hợp cho mọi người.

    Tôi từng làm cho nhà nước, tổ chức phi chính phủ, công ty đánh giá ISO của Đức, Mỹ và công ty sản xuất của Nhật khi ở Việt Nam. Hiện tôi làm trưởng phòng chất lượng cho một công ty sản xuất tại Canada. Khi ở Việt Nam, tôi làm việc 44 - 45 giờ/tuần, còn tại Canada, tôi chỉ làm 40 giờ, có phần nhàn nhã hơn và dành được nhiều thời gian cho con cái. Ngoài nghỉ thứ 7, chủ nhật, tôi còn có 7 kỳ nghỉ cuối tuần dài gồm hai ngày cuối tuần và một ngày nghỉ thường vào thứ hai. Tất nhiên kỳ nghỉ Giáng sinh dài nhất. Ngoài ra, các công ty sản xuất thường có cả kỳ nghỉ hè 1-2 tuần.

    Ở đây, lương trả cho những người làm vị trí như tôi hoặc khối văn phòng thường theo năm, tức theo khối lượng công việc của vị trí đó, đôi lúc bận việc quá ở lại ngoài giờ cũng không có tiền làm thêm. Tuy nhiên, nếu có việc bận ra ngoài vài tiếng hoặc đến muộn, về sớm vài giờ, bạn chỉ cần thông báo cho người có liên quan là được. Những người không bận rộn gì ở nhà thì có thể làm lương theo giờ, làm ngoài giờ để được hưởng 150% lương, để có thêm tiền đi du lịch. Vậy nên có chuyện anh chồng làm kỹ sư cho Boeing lương trả theo năm còn chị vợ làm công nhân lương trả theo giờ nhưng bà vợ chịu làm thêm nhiều nên lương cao hơn cả anh chồng. Tôi còn biết một chú công nhân làm cho hãng sản xuất ôtô lớn, khi nghỉ hưu nhận được tiền từ quỹ công đoàn và các loại bảo hiểm cỡ 0,5 triệu đôla. Hằng tháng vẫn nhận tiền lương hưu đều đặn cộng với tiền tích lũy bao năm nên ông mua xe mui trần cổ và du thuyền nhỏ để tận hưởng cuộc sống.

    Nhiều người cho rằng người nhập cư chịu thiệt thòi vì nước sở tại thường ưu tiên việc làm cho công dân của họ. Nhưng thực tế, nếu di cư hợp pháp đến Canada và có giấy phép làm việc, bạn có thể ứng tuyển mọi vị trí (trừ các việc liên quan đến an ninh quốc phòng). Không doanh nghiệp/tổ chức nào phân biệt đối xử về chủng tộc, giới tính, tôn giáo, tình trạng sức khỏe, tuổi tác trong quá trình tuyển dụng, bởi như vậy là phạm luật. Như tôi, chưa là thường trú nhân của Canada, nhưng vẫn xin được việc tốt, không bị ai kỳ thị.

    Như vậy, nếu ai ra nước ngoài và khó xin việc, thì chỉ là do năng lực của họ chưa vượt trội hơn người bản xứ. Bạn có thể giỏi ở Việt Nam nhưng tiếng Anh của bạn hạn chế, ngay cả các bạn thi IELTS với điểm nói 7.0-8.0 thì vẫn gặp khó khăn nếu vào làm công việc liên quan đến kỹ thuật hoặc tài chính. Khi đó, từ chuyên ngành nhiều như "lá mùa thu" nên nếu bạn không chuẩn bị kỹ thì cũng không hiểu vấn đề. Không những thế, dân tới Canada từ rất nhiều nước khác nhau nên giọng nói đôi lúc khá khó nghe. Tôi từng làm việc với những khách hàng gốc Ấn, Nga, Ucraina, Hà Lan... , ban đầu nghe không hiểu hết được nhưng khi đã có vốn từ và hiểu biết thì sẽ thẩm âm tốt.

    Bởi vậy, chuyện nhiều người đi du học xong không xin được việc để ở lại là hết sức bình thường. Mới học xong, chưa có kinh nghiệm, cũng không quá xuất chúng thì rất khó xin việc, ngay cả với người bản xứ. Bạn thử nghĩ xem, một năm có bao nhiêu ngàn người đi du học thì tỷ lệ bao nhiêu người xin được việc để ở lại. Vậy nên, nếu bạn không định cư được ở các nước phát triển, là do chưa đủ xuất sắc chứ không phải vì di cư khổ lắm nên không thèm ở.

    [IMG]


    Mùa đông tuyết dày tại khu vực chị Như sống ở Ontario, Canada. Ảnh: Trần Như.

    Còn khi đã ở lại được, khẳng định được vị trí, giá trị của mình, bạn sẽ có rất nhiều điều thuận lợi chứ không chỉ mỗi nếm khổ ở xứ người.

    Thứ nhất, bên này cuộc sống rất tiện nghi. Nhà có hệ thống sưởi và điều hòa, bạn có thể mặc đồ mùa hè quanh năm. Tất cả các ngôi nhà đều có hệ thống báo cháy theo quy định, nấu ăn hơi khói là chuông báo động réo inh ỏi. Thành phố 10.000 dân cũng có một trung tâm thể dục công cộng với hệ thống bể bơi nước ấm, sauna, xông hơi mà vé cũng chỉ 3 - 4 đôla một người mỗi lần. Nếu ai chăm đi tập, mua vé năm thì chỉ khoảng 220 đôla. Thành phố 20.000 dân như chỗ tôi ở thì có 2 trung tâm thể thao lớn và hiện đại.

    Người dân nơi đây thích sống ở ngoại ô hơn vì có nhiều không gian cho hoạt động ngoài trời, họ thích mua cano nhỏ, thuyền kayak, nhà nào khá hơn mua du thuyền đi vi vu đây đó. Mùa đông lạnh thì người nghỉ hưu sẽ sang California (Mỹ) tận hưởng nắng ấm, mùa xuân lại quay về.

    Ở đây, tôi cũng được hưởng dịch vụ y tế tốt. Bác sĩ, y tá thân thiện, hầu như chưa thấy ai phàn nàn về thái độ của nhân viên y tế. Một lần, tôi bị tai nạn xe hơi, khi vào nhập viện là 7-8 y tá, bác sĩ vây quanh. Một cô y tá bảo tôi: "Áo choàng của chị đẹp quá, tôi sẽ cởi ra chứ không cắt nó nhé". Sau đó, một vị bác sĩ đến từ Somali nói tiếp: "Đúng rồi, đừng cắt bỏ chiếc áo, nó đẹp quá".

    Lần đó, tôi không phải trả một xu viện phí nào. Thẻ bảo hiểm y tế của chính phủ sẽ trả chi phí khám chữa bệnh. Thẻ bảo hiểm y tế của công ty sẽ trả 90% chi phí thuốc men. Tôi có ông anh bị bệnh viêm gan B, thuốc uống mỗi ngày một viên hết 27 đôla. Do vợ chồng anh đều đi làm nên thẻ bảo hiểm y tế của hai người trang trải hết, anh không phải chi trả gì.

    Tất nhiên, khi muốn gặp bác sĩ, bạn cần đặt hẹn và tùy theo bác sĩ ở đâu mà lịch hẹn sẽ nhanh hay chậm. Nhiều bệnh viện ở các thành phố lớn quá tải nên cũng có tình trạng chờ hơn nửa ngày mới được khám.

    Điều tôi thấy "được" nhất khi sang đây là chuyện học hành của con cái. Con tôi học trường công giáo, trẻ ở đó rất lịch sự. Con tôi vốn rất nhút nhát. Khi ở Việt Nam, ngày nào đi học cháu cũng bị vài bạn to lớn hơn bắt nạt. Sang đây, cháu hoà nhập rất nhanh, chưa khi nào bị ai bắt nạt. Thi thoảng, cô hiệu trưởng còn tới ngồi đọc sách với cháu.

    Ngoài ra, trường không gây áp lực bắt các bé phải học. Bé nào học giỏi, học kém đều được cô thưởng như nhau nên trẻ rất thích đi học. Chương trình học thiên về tư duy chứ không dạy học vẹt. Theo thống kê chỉ có 27% trẻ sẽ đủ giỏi để vào đại học, số còn lại sẽ học các trường nghề. Do vậy cha mẹ nếu muốn con vào top 27% kia thì nên dạy thêm ở nhà. Những người học nghề ra, nếu có tay nghề tốt, thu nhập của họ cũng tương đương kỹ sư, nên cha mẹ ở đây họ để con vui chơi và học theo sở thích. Một mặt trái của việc học nhẹ nhàng, không áp lực ở tiểu học là trẻ khi lên đại học nếu học quá căng thẳng là chúng không chịu được, lại xin chuyển xuống cao đẳng.

    Tất nhiên, không ở đâu là thiên đường cả. Chỗ nào cũng có cái được, cái mất.

    Tại nơi tôi đang ở, việc sử dụng dịch vụ đắt hơn Việt Nam (như vậy cũng đúng thôi, nếu không lấy đâu ra tiền trả lương cao cho người lao động). Thuế phải đóng cao hơn. Rau hơi đắt chút, nhất là vào mùa đông. Đi ăn phở đắt hơn ở Việt Nam. Nhà khá đắt vì Trung Quốc, Hàn, Nhật đổ tiền mua nhà ở Canada những năm gần đây nhiều quá.

    Ăn hàng với các món phục vụ tại bàn khá đắt nhưng ăn buffet thì giá lại không cao hơn ở Việt Nam. Có nhà hàng phục vụ cả càng cua huỳnh đế thoải mái nhưng giá cũng chỉ 25 đôla một người. Pizza, đồ ăn nhanh, cà phê giá cũng chỉ bằng hoặc thấp hơn giá tiền ở Việt Nam và so với thu nhập ở đây thì quá rẻ.

    Tôi thấy đồ ăn mua ở siêu thị rất rẻ so với thu nhập, thậm chí nếu quy đổi ra tiền Việt. Nhiều mặt hàng như cá hồi, tôm hùm, thịt bò, trái cây đủ loại, kem, sữa chua, sữa, sữa tắm, mỹ phẩm, quần áo... vẫn rẻ hơn ở nhà nhiều. Bạn có thể ăn cá hồi, thịt bò, tôm sú hằng ngày. Chi phí mua đủ loại thực phẩm của nhà tôi (ăn theo sở thích chứ không cần phải so đo tiết kiệm) một tháng chừng 500 đôla... Như vậy, chỉ cần bạn đi làm thì chuyện ăn ngon, mua đồ hiệu ở xứ này không có gì là to tát.

    Nhiều người nói mua nhà và xe ở nước ngoài là phải trả nợ cả đời. Điều này đúng, nhưng các bạn phải làm phép tính để so sánh mới trực quan được. Ở Việt Nam, lương vợ chồng bạn dù mỗi người 30 triệu/tháng (có nhiều người cao hơn nữa, nhưng thực tế có bao nhiêu phần trăm dân số được mức lương này), bạn đóng thuế thu nhập và bảo hiểm 3 triệu/tháng. Ước tính bạn sẽ chi cho con học ở trường tư khoảng 8 triệu, học tiếng Anh một triệu/tháng, mua thực phẩm cho cả nhà 10 triệu, đi ăn hàng 3 triệu, tiền điện nước một triệu, tiền xăng xe một triệu, nếu dùng ôtô thì chi phí xăng - gửi xe - phí đường cỡ 7 triệu. Như vậy bạn còn khoảng 25 triệu một tháng tức dư ra được 300 triệu/năm.

    Nếu bạn mua nhà chung cư 3 tỷ thì bạn tiết kiệm 10 năm, mua xe một tỷ, bạn phải tiết kiệm hơn 3 năm. Đấy là về mặt lý thuyết, còn thực tế có rất nhiều khoản chi phát sinh như cưới xin, thăm hỏi, quà cáp, ốm đau, quần áo, du lịch, giúp việc... nên số tiền dành dụm còn lại không bao nhiêu. Vậy thì trừ khi bố mẹ làm doanh nhân, cán bộ... mới có tiền cho con đi du học hoặc đứa trẻ xuất sắc có học bổng, không thì tiền đâu cho con du học.

    Ở Canada ai cũng tự lập, chuyện đi làm mua nhà trả góp 10 năm tới 30 năm là bình thường, không có gì là nghèo khổ hay là việc đáng thương với riêng người nhập cư cả. Thậm chí người nhập cư thường là những người có học thức và tài sản, họ còn mua nhà thời hạn ngắn hơn dân bản xứ nhiều.

    Nếu 2 vợ chồng cùng đi làm, tiền trả nhà chiếm khoảng 30-50% thu nhập của một người, con đi học không mất tiền, các chi phí khác cũng không nhiều nên còn dư ra khá khá. Ai khéo tính toán có khi còn mua được thêm 1-2 căn nhà cho thuê. :xe hơi thì sẽ rẻ hơn khoảng 3 lần so với ở Việt Nam. Ai nhiều tiền thì mua xe xịn, ít tiền thì mua xe thường đã qua sử dụng.

    Nói chung, tôi đang hạnh phúc với cuộc sống ở đây, do từ nhỏ đã đi học xa nhà và dễ hòa nhập nên không nhớ Việt Nam đến mức muốn bỏ về, nhưng nhớ gia đình. Ở bên này thuận lợi cho cả gia đình. Con cái không phải vất vả học tiếng Anh, bố mẹ không phải cày kéo vất vả để tích tiền cho con đi du học.

    Ai cũng có quyền lựa chọn nơi sống tốt và phù hợp cho sự phát triển của mình, gia đình. Tuy nhiên, các bạn thuộc tuýp khó hòa nhập, ngôn ngữ hạn chế thì phải cân nhắc thật kỹ.
  12. baothanhy48 Member

    Tôi 29 tuổi, chồng 35, kết hôn được 2 năm và có một bé gái. Tình cảm vợ chồng tôi rất tốt. Anh luôn quan tâm, chăm sóc vợ con. Nhìn chung cuộc sống gia đình tôi rất hạnh phúc trừ chuyện ấy. Chồng tôi thuộc tuýp "chưa đến chợ đã hết tiền". Cuộc "yêu" của chúng tôi luôn diễn ra chóng vánh, có khi tôi chưa kịp bắt đầu, anh đã kết thúc. Tôi luôn động viên chồng đi chữa bệnh nhưng anh trì hoãn vì hình như anh rất mặc cảm, tự ti và rất ngại khi đề cập đến việc đó. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Thật sự hiện tại tôi rất chán nản về chuyện này. Tôi đã cố gắng kiềm chế bản thân đến mức thấp nhất suốt thời gian qua, nhưng trong tôi vẫn luôn khao khát được một lần làm chuyện ấy một cách đúng nghĩa chứ không như hiện trạng suốt mấy năm nay với chồng. Tôi không biết có nên đi tìm nơi để giải quyết nhu cầu không? Nghe thật buồn cười, một phụ nữ trẻ, có ngoại hình ưa nhìn như tôi mà phải tìm nơi để giải quyết nhu cầu. Dù là vậy nhưng tôi vẫn rất yêu chồng. Không biết tôi đáng thương hay đáng trách đây? :xin chuyên gia và các độc giả hãy cho tôi lời khuyên.
    Huệ
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:

    Huệ thân mến,

    Bất kì ai trong hôn nhân cũng đều nhận thức được tình dục là điều không thể thiếu, tùy mỗi cá nhân mà ảnh hưởng ít, nhiều hoặc rất nhiều đến cuộc sống hôn nhân. Những điều bạn mong muốn trên đây, nghe có vẻ đơn thuần là việc thỏa mãn ham muốn cá nhân, nhưng thực sự là bạn đang cố gắng từng ngày để gìn giữ mối quan hệ tốt đẹp giữa hai vợ chồng. Đây là một nỗ lực đáng trân trọng.

    Rất khó để một người đàn ông chấp nhận mình có vấn đề về sinh lý. Đối với họ, thừa nhận điều này đồng nghĩa với việc thừa nhận bản thân không làm tròn vai trò của một người đàn ông, một người chồng. Dù ngoài xã hội, họ thành công đến mức nào, nhưng nếu không đáp ứng được nhu cầu của một người phụ nữ, họ không được coi là đàn ông đích thực, bất kỳ ai biết được đều có thể nhục mạ hoặc coi thường họ. Chồng bạn bị đặt vào trạng thái khó tự vệ và khó chống lại suy nghĩ tiêu cực khi chuyện yếu sinh lý được thừa nhận là có tồn tại. Vậy nên, rất dễ hiểu khi chồng bạn từ chối đi khám. Vì chỉ cần chưa có kết luận cuối cùng, anh ấy phần nào vẫn giữ được cảm giác an toàn cho mình, dù đó chỉ là sự an toàn giả tạo, có thể bị đánh sập bất cứ lúc nào.

    Bạn nhắc tới việc tìm nơi để giải quyết nhu cầu sinh lý của bản thân. Trên quan điểm của một người giữ gìn, bảo toàn và chăm sóc bí mật chuyên nghiệp của rất nhiều khách hàng, tôi cho rằng đây không phải là một ý kiến tồi. Việc có cho chồng biết về điều này hay không hoàn toàn thuộc về phạm trù đạo đức cá nhân, tôi không bàn đến. Tuy nhiên, nếu bạn cân nhắc một hướng đi khác, một phương thức giải quyết giúp ích cho cả hai vợ chồng, tôi khuyến nghị bạn học cách chăm sóc bản thân trước, mà trước tiên bắt đầu bằng việc hiểu chính xác điều gì đang diễn ra lúc này.

    Bước đầu tiên, bạn nên tìm một chuyên gia trong lĩnh vực nam học, rối loạn cương dương để tham khảo thêm ý kiến chuyên môn. Sau khi đã có đầy đủ thông tin, một cuộc nói chuyện thẳng thắn, thân tình trên tinh thần xây dựng giữa bạn và chồng sẽ giúp cả hai thông cảm và thấu hiểu nhau hơn.

    Vài năm chịu đựng là một khoảng thời gian dài. Tôi tin bạn đã phải hy sinh và trải qua nhiều cảm xúc tiêu cực. Việc chịu đựng này chỉ có ý nghĩa nếu được xây dựng trên nền tảng tình yêu và hứa hẹn sẽ mang lại một tương lai viên mãn cho mọi người. Không có hạnh phúc đúng nghĩa nào được xây dựng dựa trên sự đau khổ hay hy sinh của một cá nhân. Chúc bạn sớm tìm lại được niềm vui.
  13. baothanhy48 Member

    Dịch tả lợn châu Phi đang diễn biến khó lường vì nguồn lây đa dạng, chưa có thuốc chữa, tỷ lệ chết 100%", Thứ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Phùng Đức Tiến nói sau cuộc kiểm tra việc chống dịch tại huyện Lương Sơn (tỉnh Hòa Bình) chiều 6/3. :xã Hợp Thanh, huyện Lương Sơn là điểm mới nhất công bố dịch.

    Cục Thú y (Bộ Nông nghiệp) thống kê đến hết ngày 6/3, tổng số lợn mắc bệnh và bị tiêu hủy là trên 6.400 con.

    Hiện tượng lợn ốm, chết xuất hiện tại hộ gia đình ông Mai :xuân Trường (xóm Cát, xã Hợp Thanh) sáng 5/3. Kết quả xét nghiệm cho thấy 2/6 mẫu dương tính với virus dịch tả lợn châu Phi. chi tiết xem chuyển nhà thành hưng

    Thứ trưởng Tiến đề nghị địa phương thực hiện nghiêm việc tiêu độc, khử trùng; kiểm soát chặt việc vận chuyển, buôn bán, giết mổ lợn và tạo điều kiện để người chăn nuôi sớm nhận được hỗ trợ.

    [IMG]


    Tiêu huỷ lợn bệnh tại xã Hợp Thanh. Ảnh: Khương Lực.

    Tỉnh Điện Biên cũng xuất hiện ổ dịch tại các bản Bon A, Lóng Luông (xã Rạng Đông, huyện Tuần Giáo). Các mẫu kiểm tra đều dương tính với virus tả châu Phi. Cơ quan chức năng đang tiếp tục xét nghiệm một số mẫu ở hai xã Ta Ma và Mường Mùn.

    Điện Biên đã khoanh vùng, lập chốt chặn và lên phương án tiêu hủy số lợn trong khu vực có dịch.

    [IMG]


    Chốt kiểm soát dịch tại khu vực Đầm Nấm, phường Ngọc Thuỵ, Long Biên, Hà Nội. Ảnh: Võ Hải.

    Ổ dịch tả lợn châu Phi đầu tiên được phát hiện tại tỉnh Hưng Yên ngày 1/2. Đến nay, dịch lan ra hơn 330 hộ, 49 xã, 20 huyện thuộc 9 tỉnh, thành phố Hưng Yên, Thái Bình, Hải Phòng, Thanh Hóa, Hà Nội, Hải Dương, Hà Nam, Điện Biên và Hòa Bình. Hà Nội có một ổ dịch tại hộ chăn nuôi lợn rừng khu Đầm Nấm, phường Ngọc Thụy, Long Biên.

    Trong một cuộc họp ngày 4/3, Thủ tướng Nguyễn :xuân Phúc yêu cầu "chống dịch như chống giặc", "các ngành phải xắn tay áo ngăn chặn dịch". TP HCM kiến nghị lập chốt kiểm dịch tại Đèo Hải Vân, cấm vận chuyển lợn từ Bắc vào Nam để hạn chế dịch lan rộng.

    Với 2,5 triệu hộ chăn nuôi lợn, trên 10.000 trang trại, thịt lợn hiện chiếm 70% các sản phẩm thịt tại Việt Nam.
  14. baothanhy48 Member

    Vợ chồng tôi kết hôn được 8 năm, có hai bé trai, tôi đang mang bầu bé gái được hơn 8 tháng. Hồi mới cưới, hầu như ngày nào chúng tôi cũng gần gũi, có ngày đến hai lần. Hai năm sau khi tôi sinh bé và có bệnh thì tần suất anh giảm xuống một tuần còn ba lần, đến giờ mỗi tuần vợ chồng gần gũi một lần. Từ lúc yêu đến giờ anh luôn tìm cách tán tỉnh các cô gái và lên giường cùng họ, có lần tôi bắt tại khách sạn nhưng anh vẫn chối. Rồi tôi đọc được tin nhắn anh nói với bồ rằng không có cảm xúc gì với vợ, việc ấy không quá 5 phút. Ngẫm lại tôi thấy chồng không quan tâm đến cảm xúc của vợ, chỉ giải quyết cho xong, trong khi với các cô bồ thì anh không ngại điều gì, việc này khiến tôi buồn vô cùng và thấy lời anh nói có lẽ là sự thật. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Vợ chồng tôi cũng có những lúc xung đột và bất đồng quan điểm, sau đó lại thương yêu nhau. Anh thường nằm ôm tôi ngủ, nắm tay tôi nữa, tình cảm lắm, những lúc đó tôi thấy mình thật hạnh phúc. Gần đây tôi phát hiện ngày nào anh cũng xem phim đen, nhắn tin qua lại với ít nhất hai cô người yêu cũ. Trước kia, mỗi lần tôi phát hiện ra là sẽ làm um lên và bắt anh cắt đứt dù anh chỉ hứa chứ không làm. Lần này tôi lại nghĩ khác, có khi nào vì nhu cầu anh quá cao nên đành phải tìm cách giải quyết không, tự dưng tôi thấy thương chồng. Có điều phải chịu cảnh chồng chung tôi mệt mỏi vô cùng, mà giờ làm cho ra lẽ thì cũng được một thời gian đâu lại vào đấy. Kịch bản này cứ lặp lại khiến tôi nản. Mong các anh chị cho tôi xin ý kiến, có phải chồng tôi nhu cầu cao quá nên phải xem phim đen và tìm "rau sạch" để giải quyết không?
  15. himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 31 tuổi, có hai con, đang làm nghề trang điểm cô dâu. Năm tôi học cuối cấp trung học cơ sở, do gia đình khó khăn nên định bỏ học. Khi đó thầy giáo chủ nhiệm (rất đẹp trai) đã đến động viên và hỗ trợ kinh phí học tập cho tôi học hết trung học phổ thông. Tôi đã mang ơn và thực sự yêu thầy. Bất hạnh thay, khi tôi tốt nghiệp cấp 3 thì thầy bị tai nạn và mất. Tôi đã khóc suốt mấy tháng, bị trầm cảm. Năm 19 tuổi, gia đình bắt tôi lấy chồng, tôi lúc đó rất chán nên kệ, để bố mẹ sắp đặt.

    Tôi cưới được hơn 10 năm nhưng không yêu chồng, lúc nào cũng nghĩ về thầy giáo. Tôi không hạnh phúc bên chồng. Năm tôi 28 tuổi, một lần đi trang điểm cho các em học sinh thi văn nghệ trên huyện, tôi đã gặp một thầy giáo rất giống thầy cũ. Tôi đã đến làm quen và được biết thầy chưa có vợ. Tôi kể hết hoàn cảnh của mình cho thầy. Thầy nghe chăm chú và thông cảm, nói rất thương hoàn cảnh của tôi. Nói chuyện với thầy, tôi như được sống lại tình cảm với thầy giáo cũ, từ đó lúc nào tôi cũng nhớ thầy.

    Một lần tôi đã nói yêu thầy. Thầy bảo tôi có chồng và hai con rồi nên hãy quan tâm gia đình, không được có ý nghĩ đó. Tôi nói với thầy rất nhiều, muốn được ôm hôn thầy dù chỉ một lần. Thầy đã đồng ý ôm hôn tôi. Từ khi đó, tôi lại càng nhớ thầy. Thầy ôm và hôn tôi rất giống thầy giáo cũ của tôi. Nhiều lần tôi rủ đi chơi nhưng thầy không đi. Một lần tôi nói do không thuê được xe đi trang điểm cô dâu, nhờ thầy lái xe đưa tôi đi, thầy đã đồng ý. Đến buổi trưa hôm đó, tôi bảo hơi mệt muốn vào nhà nghỉ, thầy cũng đồng ý đưa tôi vào. Vào đó tôi nói thật là muốn được làm vợ thầy. Thầy ôm tôi, vuốt tóc tôi và bảo không thể lấy tôi được vì tôi đang có chồng với hai con. Sau đó thầy đưa tôi về.

    3 năm rồi, càng ngày tôi càng yêu thầy, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến thầy. Tôi không biết làm sao, có nên ly hôn chồng để yêu và cưới thầy? Trong thâm tâm tôi thấy hình như thầy cũng yêu tôi, nhưng do tôi có chồng nên thầy giữ khoảng cách. Mong các bạn cho tôi lời khuyên.
  16. baothanhy48 Member

    Tôi và vợ đều là công chức, tôi 30, vợ 26. Tôi đi làm được 8 năm với 2 lần lên lương, đang là đội trưởng một đội dự án trong đơn vị. Trong nhà, tôi chi tiêu tiết kiệm vì mọi chi phí tôi lo, trong khi vợ tháng nào tiêu hết tháng đó. Năm đầu vợ còn chia ra ổn thỏa, các năm tiếp lại theo chiều hướng ngày càng lệch. Tôi trò chuyện với vợ, cô ấy bảo không đủ tiêu nên không có tiền góp chung vào, bảo tôi là chồng có trách nhiệm nuôi vợ. Tôi không rượu chè, thuốc lá, cờ bạc, đến thứ tôi thích nhất là uống cà phê cũng mua về rang xay rồi pha phin uống mới đi làm. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Năm tháng trôi qua, vợ càng ngày càng khó chấp nhận. Cô ấy bắt đầu bóng gió nói tôi không bản lĩnh, không thể cho cô ấy mua thứ này thứ nọ cho mình. Tôi cũng nói vợ về cuộc sống hiện tại, về nhiều gia đình xung quanh còn khó khăn hơn biết bao, so ra thì gia đình tôi thuộc dạng trung lưu rồi đòi hỏi gì. Vừa rồi, ở đâu kéo đến nhà tôi mấy người lạ, bảo vợ tôi vay tiền họ. Tôi giật mình gọi vợ về, cô ấy bảo chuyện này không liên quan đến tôi rồi dẫn họ về nhà mẹ đẻ nói chuyện. Tôi gọi cho chủ nợ, họ nói vợ tôi vay tiền bên ngoài để đưa mẹ đẻ làm ăn. Theo tôi nhẩm tính, số tiền cô ấy vay thì hai vợ chồng phải 20 năm mới trả xong, vì thế tôi đợi vợ về nói chuyện rõ ràng. Vợ bảo tôi không có chí tiến thủ, sợ sệt, vay có chút mà lo lắng gì. Tôi không đồng ý, gọi cho mẹ vợ, bà cũng nói y như vợ tôi nói rồi bảo tôi lo cho vợ không được thì để bà đón về. Tự ái đàn ông, tôi cãi với bà về vấn đề bà cũng chỉ xài tiền của người chồng quá cố để lại chứ có phải tự kiếm đâu mà giờ rủ vợ tôi làm ăn. Thế là mẹ vợ bảo không nhìn mặt tôi.

    Vợ đòi ly dị, tôi gật đầu ký đơn rồi đi nộp, tiền nợ tự cô ấy xử lý không cần tôi nhúng tay. Có điều, nhà tôi đang ở do cha mẹ đứng tên và không cho nên không chia được, tiền chung đưa cô ấy hết, coi như làm hết đạo nghĩa vợ chồng. Tuy nhiên tôi thấy trống rỗng, không nghĩ được gì. Bạn đọc có lời khuyên cho tôi không? Tôi vẫn sốc tâm lý dù đã mấy tháng rồi, đi làm đều đặn nhưng trong đầu không tập trung được. Đêm tôi không thể ngủ vì suy nghĩ, sáng đi làm như người mộng du trong khi công việc đòi hỏi sự tỉnh táo và chính xác. Lãnh đạo cũng quan tâm, đã cho tôi nghỉ việc không hưởng lương mấy tháng, mong nhận được nhiều lời chia sẻ.
  17. baothanhy48 Member

    Tôi và vợ đều là công chức, tôi 30, vợ 26. Tôi đi làm được 8 năm với 2 lần lên lương, đang là đội trưởng một đội dự án trong đơn vị. Trong nhà, tôi chi tiêu tiết kiệm vì mọi chi phí tôi lo, trong khi vợ tháng nào tiêu hết tháng đó. Năm đầu vợ còn chia ra ổn thỏa, các năm tiếp lại theo chiều hướng ngày càng lệch. Tôi trò chuyện với vợ, cô ấy bảo không đủ tiêu nên không có tiền góp chung vào, bảo tôi là chồng có trách nhiệm nuôi vợ. Tôi không rượu chè, thuốc lá, cờ bạc, đến thứ tôi thích nhất là uống cà phê cũng mua về rang xay rồi pha phin uống mới đi làm. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Năm tháng trôi qua, vợ càng ngày càng khó chấp nhận. Cô ấy bắt đầu bóng gió nói tôi không bản lĩnh, không thể cho cô ấy mua thứ này thứ nọ cho mình. Tôi cũng nói vợ về cuộc sống hiện tại, về nhiều gia đình xung quanh còn khó khăn hơn biết bao, so ra thì gia đình tôi thuộc dạng trung lưu rồi đòi hỏi gì. Vừa rồi, ở đâu kéo đến nhà tôi mấy người lạ, bảo vợ tôi vay tiền họ. Tôi giật mình gọi vợ về, cô ấy bảo chuyện này không liên quan đến tôi rồi dẫn họ về nhà mẹ đẻ nói chuyện. Tôi gọi cho chủ nợ, họ nói vợ tôi vay tiền bên ngoài để đưa mẹ đẻ làm ăn. Theo tôi nhẩm tính, số tiền cô ấy vay thì hai vợ chồng phải 20 năm mới trả xong, vì thế tôi đợi vợ về nói chuyện rõ ràng. Vợ bảo tôi không có chí tiến thủ, sợ sệt, vay có chút mà lo lắng gì. Tôi không đồng ý, gọi cho mẹ vợ, bà cũng nói y như vợ tôi nói rồi bảo tôi lo cho vợ không được thì để bà đón về. Tự ái đàn ông, tôi cãi với bà về vấn đề bà cũng chỉ xài tiền của người chồng quá cố để lại chứ có phải tự kiếm đâu mà giờ rủ vợ tôi làm ăn. Thế là mẹ vợ bảo không nhìn mặt tôi.

    Vợ đòi ly dị, tôi gật đầu ký đơn rồi đi nộp, tiền nợ tự cô ấy xử lý không cần tôi nhúng tay. Có điều, nhà tôi đang ở do cha mẹ đứng tên và không cho nên không chia được, tiền chung đưa cô ấy hết, coi như làm hết đạo nghĩa vợ chồng. Tuy nhiên tôi thấy trống rỗng, không nghĩ được gì. Bạn đọc có lời khuyên cho tôi không? Tôi vẫn sốc tâm lý dù đã mấy tháng rồi, đi làm đều đặn nhưng trong đầu không tập trung được. Đêm tôi không thể ngủ vì suy nghĩ, sáng đi làm như người mộng du trong khi công việc đòi hỏi sự tỉnh táo và chính xác. Lãnh đạo cũng quan tâm, đã cho tôi nghỉ việc không hưởng lương mấy tháng, mong nhận được nhiều lời chia sẻ.
  18. baothanhy48 Member

  19. baothanhy48 Member

    Tôi thật sự vỡ òa cảm xúc sau khi đọc bài tâm sự "Không muốn động chạm vào vợ vì cô ấy quá béo". :xin hỏi các anh, đàn ông có bao giờ hỏi vợ mình là cô ấy thích gì khi lên giường không? Các anh có bao giờ băn khoăn làm cách nào để vợ cùng lên đỉnh với mình không? Phụ nữ thật ra cũng có nhu cầu như đàn ông, chẳng qua do các anh đã giết chết cảm xúc của vợ khiến cô ấy không còn muốn làm cho đời sống tình dục phong phú hơn thôi. Nếu cô ấy thật sự thích chuyện ấy cùng anh, chắc chắn sẽ giảm cân. :xem chhi tiết tại đây: chuyển nhà thành hưng

    Tôi 30 tuổi, lấy chồng 7 năm, chồng lớn hơn 3 tuổi, chúng tôi có một bé hơn 5 tuổi, bé không ngủ chung phòng với ba mẹ. Tôi xinh, trẻ hơn tuổi, thơm tho sạch sẽ và không thiếu kỹ năng phòng the, thế mà vợ chồng cũng chỉ quan hệ một tháng một lần cho có. Lý do vì chúng tôi lệch pha trong chuyện chăn gối, chồng là một người thụ động, không bao giờ quan tâm đến cảm xúc của vợ. Nói một chút về chồng tôi, anh không hoàn hảo nhưng cũng không phải người tồi tệ, vợ chồng tất nhiên cũng có những cãi vã xung đột nhưng đều có thể bỏ qua. Tôi làm nhân viên văn phòng, còn anh kinh doanh, thu nhập không cố định nên có những lúc áp lực, căng thẳng về kinh tế, rồi anh đều vượt qua hết chứ không phải nợ nần chồng chất. Tôi không giữ tiền chồng, chi phí sinh hoạt phân chia đồng đều. Tôi là người hiểu chuyện và không muốn ép buộc chồng bất cứ chuyện gì, vì vậy mỗi khi gần gũi nhau tôi muốn mang lại cho anh cảm xúc tự nhiên nhất.

    Tôi luôn ý thức bản thân phải thật xinh và thơm khi gần chồng, phòng ốc sạch sẽ, đốt tinh dầu dễ chịu, tôi massage cho anh và dùng mọi kỹ năng để chuẩn bị cho chồng trạng thái sẵn sàng nhất. Còn chồng thì nhanh chóng vào việc và kết thúc trong vòng phút rưỡi. Kể ra thật buồn cười nhưng tôi hụt hẫng vô cùng sau mỗi lần như vậy. Tất nhiên sống với nhau 7 năm, tôi có nói cho anh biết mình thích gì bằng cách chỉ cho anh ở lần gần gũi tiếp theo. Anh đáp lại tôi bằng sự hời hợt, chẳng hề nồng nhiệt như cách tôi làm cho anh. Dần dần tôi chán hẳn, thà không làm gì còn hơn làm xong lại bị tuột cảm xúc như vậy.

    Trong chuyện ấy cần sự đồng điệu của hai người, khi không thể tìm được tiếng nói chung thì tan vỡ là điều rất dễ xảy ra. :xung quanh tôi không thiếu vệ tinh, nhưng suốt 7 năm qua tôi luôn cố gắng giữ bản thân trong sạch nhất. Thật sự không biết kéo dài đến bao giờ.
  20. baothanhy48 Member

    Tôi thật sự vỡ òa cảm xúc sau khi đọc bài tâm sự "Không muốn động chạm vào vợ vì cô ấy quá béo". :xin hỏi các anh, đàn ông có bao giờ hỏi vợ mình là cô ấy thích gì khi lên giường không? Các anh có bao giờ băn khoăn làm cách nào để vợ cùng lên đỉnh với mình không? Phụ nữ thật ra cũng có nhu cầu như đàn ông, chẳng qua do các anh đã giết chết cảm xúc của vợ khiến cô ấy không còn muốn làm cho đời sống tình dục phong phú hơn thôi. Nếu cô ấy thật sự thích chuyện ấy cùng anh, chắc chắn sẽ giảm cân. :xem chhi tiết tại đây: chuyển nhà thành hưng

    Tôi 30 tuổi, lấy chồng 7 năm, chồng lớn hơn 3 tuổi, chúng tôi có một bé hơn 5 tuổi, bé không ngủ chung phòng với ba mẹ. Tôi xinh, trẻ hơn tuổi, thơm tho sạch sẽ và không thiếu kỹ năng phòng the, thế mà vợ chồng cũng chỉ quan hệ một tháng một lần cho có. Lý do vì chúng tôi lệch pha trong chuyện chăn gối, chồng là một người thụ động, không bao giờ quan tâm đến cảm xúc của vợ. Nói một chút về chồng tôi, anh không hoàn hảo nhưng cũng không phải người tồi tệ, vợ chồng tất nhiên cũng có những cãi vã xung đột nhưng đều có thể bỏ qua. Tôi làm nhân viên văn phòng, còn anh kinh doanh, thu nhập không cố định nên có những lúc áp lực, căng thẳng về kinh tế, rồi anh đều vượt qua hết chứ không phải nợ nần chồng chất. Tôi không giữ tiền chồng, chi phí sinh hoạt phân chia đồng đều. Tôi là người hiểu chuyện và không muốn ép buộc chồng bất cứ chuyện gì, vì vậy mỗi khi gần gũi nhau tôi muốn mang lại cho anh cảm xúc tự nhiên nhất.

    Tôi luôn ý thức bản thân phải thật xinh và thơm khi gần chồng, phòng ốc sạch sẽ, đốt tinh dầu dễ chịu, tôi massage cho anh và dùng mọi kỹ năng để chuẩn bị cho chồng trạng thái sẵn sàng nhất. Còn chồng thì nhanh chóng vào việc và kết thúc trong vòng phút rưỡi. Kể ra thật buồn cười nhưng tôi hụt hẫng vô cùng sau mỗi lần như vậy. Tất nhiên sống với nhau 7 năm, tôi có nói cho anh biết mình thích gì bằng cách chỉ cho anh ở lần gần gũi tiếp theo. Anh đáp lại tôi bằng sự hời hợt, chẳng hề nồng nhiệt như cách tôi làm cho anh. Dần dần tôi chán hẳn, thà không làm gì còn hơn làm xong lại bị tuột cảm xúc như vậy.

    Trong chuyện ấy cần sự đồng điệu của hai người, khi không thể tìm được tiếng nói chung thì tan vỡ là điều rất dễ xảy ra. :xung quanh tôi không thiếu vệ tinh, nhưng suốt 7 năm qua tôi luôn cố gắng giữ bản thân trong sạch nhất. Thật sự không biết kéo dài đến bao giờ.

Chia sẻ trang này