chuyển nhà thành hưng hà nội Câu chuyện bất ngờ

Thảo luận trong 'Thương mại điện tử' bắt đầu bởi hoangluyen024, 15/3/19 lúc 03:50.

  1. hoangluyen024 Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Câu chuyện bất ngờ vớ được kho báu tưởng như chỉ có trên phim này lại hoàn toàn xảy ra ngoài đời thật. Một chàng trai người Anh đã chi 390 bảng (11,6 triệu đồng) để mua một chiếc két sắt từ công ty đấu giá. Thật không ngờ, khi mở khoá két sắt, anh phát hiện ra một lượng lớn tiền mặt có giá trị lên tới 5,8 triệu bảng (173 tỷ đồng).

    Công ty đấu giá này do Dan Dotson, 55 tuổi và vợ - Laura Dotson mở ra từ năm 1974. Họ chuyên đấu giá các món đồ hiếm có và kỳ lạ, một số mặt hàng có thể sẽ kẹp hoặc chứa những “bất ngờ nhỏ” dành tặng khách mua, chẳng hạn như đá quý, tivi mini hoặc móc treo búp bê. Nhưng ấn tượng nhất có lẽ vẫn là chiếc két sắt chứa “kho báu” khổng lồ kia.

    Dan cho biết, ông đã gặp một cụ bà người gốc Á tại buổi tiệc từ thiện của vùng California. Hoá ra, đồng nghiệp của chồng bà đã mua trúng chiếc “két sắt may mắn” từ công ty của Dan. Vì chiếc két rất khó mở nên họ đã phải nhờ người tới giúp đỡ. Nhưng không ngờ, khi chiếc két sắt vừa mở ra, toàn bộ những người ở đó đều bị sốc khi chứng kiến chồng tiền trị giá 5,8 triệu bảng.

    [IMG]
    Số tiền khổng lồ bất ngờ được tìm thấy trong chiếc két sắt
    Theo quy định ở nước Anh, nếu không thể tìm ra chủ nhân của món đồ bị thất lạc thì nó sẽ thuộc về người phát hiện ra. Do đó, rất có thể vị khách hàng may mắn sẽ đổi đời thành triệu phú. Dan cho biết, anh thật sự không hiểu vì sao lại có một lượng tiền mặt lớn như vậy trong két.

    Sau khi tin tức về chiếc két sắt may mắn được tung ra, chủ nhân cũ của nó đã uỷ thác cho luật sư liên hệ với chàng trai kia, hy vọng có thể mua lại nó với giá 600.000 USD (14 tỷ đồng) nhưng bị từ chối. Cuối cùng, người chủ cũ đã đưa ra mức giá 1,2 triệu USD (24 tỷ đồng). Phía công ty đấu giá đã thoả hiệp đưa lại số tiền này cho người mua ban đầu.
  2. baothanhy48 Member

    Tôi 29 tuổi, chồng 35, kết hôn được 2 năm và có một bé gái. Tình cảm vợ chồng tôi rất tốt. Anh luôn quan tâm, chăm sóc vợ con. Nhìn chung cuộc sống gia đình tôi rất hạnh phúc trừ chuyện ấy. Chồng tôi thuộc tuýp "chưa đến chợ đã hết tiền". Cuộc "yêu" của chúng tôi luôn diễn ra chóng vánh, có khi tôi chưa kịp bắt đầu, anh đã kết thúc. Tôi luôn động viên chồng đi chữa bệnh nhưng anh trì hoãn vì hình như anh rất mặc cảm, tự ti và rất ngại khi đề cập đến việc đó. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Thật sự hiện tại tôi rất chán nản về chuyện này. Tôi đã cố gắng kiềm chế bản thân đến mức thấp nhất suốt thời gian qua, nhưng trong tôi vẫn luôn khao khát được một lần làm chuyện ấy một cách đúng nghĩa chứ không như hiện trạng suốt mấy năm nay với chồng. Tôi không biết có nên đi tìm nơi để giải quyết nhu cầu không? Nghe thật buồn cười, một phụ nữ trẻ, có ngoại hình ưa nhìn như tôi mà phải tìm nơi để giải quyết nhu cầu. Dù là vậy nhưng tôi vẫn rất yêu chồng. Không biết tôi đáng thương hay đáng trách đây? :xin chuyên gia và các độc giả hãy cho tôi lời khuyên.
    Huệ
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:

    Huệ thân mến,

    Bất kì ai trong hôn nhân cũng đều nhận thức được tình dục là điều không thể thiếu, tùy mỗi cá nhân mà ảnh hưởng ít, nhiều hoặc rất nhiều đến cuộc sống hôn nhân. Những điều bạn mong muốn trên đây, nghe có vẻ đơn thuần là việc thỏa mãn ham muốn cá nhân, nhưng thực sự là bạn đang cố gắng từng ngày để gìn giữ mối quan hệ tốt đẹp giữa hai vợ chồng. Đây là một nỗ lực đáng trân trọng.

    Rất khó để một người đàn ông chấp nhận mình có vấn đề về sinh lý. Đối với họ, thừa nhận điều này đồng nghĩa với việc thừa nhận bản thân không làm tròn vai trò của một người đàn ông, một người chồng. Dù ngoài xã hội, họ thành công đến mức nào, nhưng nếu không đáp ứng được nhu cầu của một người phụ nữ, họ không được coi là đàn ông đích thực, bất kỳ ai biết được đều có thể nhục mạ hoặc coi thường họ. Chồng bạn bị đặt vào trạng thái khó tự vệ và khó chống lại suy nghĩ tiêu cực khi chuyện yếu sinh lý được thừa nhận là có tồn tại. Vậy nên, rất dễ hiểu khi chồng bạn từ chối đi khám. Vì chỉ cần chưa có kết luận cuối cùng, anh ấy phần nào vẫn giữ được cảm giác an toàn cho mình, dù đó chỉ là sự an toàn giả tạo, có thể bị đánh sập bất cứ lúc nào.

    Bạn nhắc tới việc tìm nơi để giải quyết nhu cầu sinh lý của bản thân. Trên quan điểm của một người giữ gìn, bảo toàn và chăm sóc bí mật chuyên nghiệp của rất nhiều khách hàng, tôi cho rằng đây không phải là một ý kiến tồi. Việc có cho chồng biết về điều này hay không hoàn toàn thuộc về phạm trù đạo đức cá nhân, tôi không bàn đến. Tuy nhiên, nếu bạn cân nhắc một hướng đi khác, một phương thức giải quyết giúp ích cho cả hai vợ chồng, tôi khuyến nghị bạn học cách chăm sóc bản thân trước, mà trước tiên bắt đầu bằng việc hiểu chính xác điều gì đang diễn ra lúc này.

    Bước đầu tiên, bạn nên tìm một chuyên gia trong lĩnh vực nam học, rối loạn cương dương để tham khảo thêm ý kiến chuyên môn. Sau khi đã có đầy đủ thông tin, một cuộc nói chuyện thẳng thắn, thân tình trên tinh thần xây dựng giữa bạn và chồng sẽ giúp cả hai thông cảm và thấu hiểu nhau hơn.

    Vài năm chịu đựng là một khoảng thời gian dài. Tôi tin bạn đã phải hy sinh và trải qua nhiều cảm xúc tiêu cực. Việc chịu đựng này chỉ có ý nghĩa nếu được xây dựng trên nền tảng tình yêu và hứa hẹn sẽ mang lại một tương lai viên mãn cho mọi người. Không có hạnh phúc đúng nghĩa nào được xây dựng dựa trên sự đau khổ hay hy sinh của một cá nhân. Chúc bạn sớm tìm lại được niềm vui.
  3. thamhminh525 Member

    Anh Nguyễn Văn Dũng - CEO Luxstay vừa chia sẻ đã đặt hàng 36 ôtô VinFast, gồm 18 chiếc Lux A2.0 và 18 chiếc Lux SA2.0.

    Trao đổi với VnExpress, anh Dũng cho biết, xe có tên VinFast Lux (viết tắt của chữ Luxury, có nghĩa là sang trọng, đẳng cấp), cùng với tên thương hiệu Luxstay đang phát triển nên quyết định mua. "Nói chung là tôi thích nên mua thôi", anh Dũng nói. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    [IMG]


    CEO kiêm nhà sáng lập Luxstay - Nguyễn Văn Dũng.

    Doanh nhân 30 tuổi này đặt xe thông qua một trang thương mại điện tử. Anh đã đặt cọc 1,8 tỷ đồng cho đơn hàng. Như vậy, từ nay đến khi nhận xe, anh sẽ phải thanh toán nốt khoảng 37,5 tỷ đồng cho nhà sản xuất theo mức giá đang thông báo trên website. Lux phiên bản thương mại sẽ được bàn giao cho khách hàng trong quý III năm nay.

    Anh Dũng khẳng định dùng tiền cá nhân để mua 36 ôtô, không phải tiền của công ty. Anh giải thích mua xe ở thời điểm này vì giá khá tốt.

    Doanh nhân trẻ này cũng chưa có kế hoạch cụ thể để sử dụng những chiếc xe này. "Tôi đang nghiên cứu xem sử dụng số xe này để làm gì, cũng có thể mục đích kinh doanh trong nền tảng tôi đang phát triển", anh Dũng cho hay.

    Nguyễn Văn Dũng không phải cái tên xa lạ trong giới startup Việt. Anh chưa từng học đại học và khởi nghiệp từ năm 18 tuổi khi thành lập Netlink - hiện là một trong những đối tác hàng đầu của Google tại Việt Nam, cũng như Đông Nam Á.

    Đến năm 2016, anh sáng lập nền tảng kết nối cho thuê nhà ngắn hạn có mạng lưới chỗ ở (chung cư, biệt thự, homestay) ở phân khúc trung và cao cấp - Luxstay. Startup này đã gọi được hàng triệu USD vốn đầu tư từ các quỹ ngoại.
  4. thamhminh525 Member

    Anh Nguyễn Văn Dũng - CEO Luxstay vừa chia sẻ đã đặt hàng 36 ôtô VinFast, gồm 18 chiếc Lux A2.0 và 18 chiếc Lux SA2.0.

    Trao đổi với VnExpress, anh Dũng cho biết, xe có tên VinFast Lux (viết tắt của chữ Luxury, có nghĩa là sang trọng, đẳng cấp), cùng với tên thương hiệu Luxstay đang phát triển nên quyết định mua. "Nói chung là tôi thích nên mua thôi", anh Dũng nói. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    [IMG]


    CEO kiêm nhà sáng lập Luxstay - Nguyễn Văn Dũng.

    Doanh nhân 30 tuổi này đặt xe thông qua một trang thương mại điện tử. Anh đã đặt cọc 1,8 tỷ đồng cho đơn hàng. Như vậy, từ nay đến khi nhận xe, anh sẽ phải thanh toán nốt khoảng 37,5 tỷ đồng cho nhà sản xuất theo mức giá đang thông báo trên website. Lux phiên bản thương mại sẽ được bàn giao cho khách hàng trong quý III năm nay.

    Anh Dũng khẳng định dùng tiền cá nhân để mua 36 ôtô, không phải tiền của công ty. Anh giải thích mua xe ở thời điểm này vì giá khá tốt.

    Doanh nhân trẻ này cũng chưa có kế hoạch cụ thể để sử dụng những chiếc xe này. "Tôi đang nghiên cứu xem sử dụng số xe này để làm gì, cũng có thể mục đích kinh doanh trong nền tảng tôi đang phát triển", anh Dũng cho hay.

    Nguyễn Văn Dũng không phải cái tên xa lạ trong giới startup Việt. Anh chưa từng học đại học và khởi nghiệp từ năm 18 tuổi khi thành lập Netlink - hiện là một trong những đối tác hàng đầu của Google tại Việt Nam, cũng như Đông Nam Á.

    Đến năm 2016, anh sáng lập nền tảng kết nối cho thuê nhà ngắn hạn có mạng lưới chỗ ở (chung cư, biệt thự, homestay) ở phân khúc trung và cao cấp - Luxstay. Startup này đã gọi được hàng triệu USD vốn đầu tư từ các quỹ ngoại.
  5. baothanhy48 Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Nhà chức trách xác định đường dây cờ bạc trực tuyến vận hành từ giữa năm 2015 với tên Rickvip/TipClup do Phan Sào Nam (cựu chủ tịch VTC Online) và Nguyễn Văn Dương (cựu chủ tịch CNC), Hoàng Thành Trung (hiện bỏ trốn) lập nên.

    Đường dây có sự bảo kê của hai cựu tướng công an là Phan Văn Vĩnh (cựu tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh Sát) và Nguyễn Thanh Hóa (cựu cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao).

    92 người bị xét xử ở giai đoạn một phải nhận án từ phạt tiền 40 triệu đồng tới phạt tù 10 năm. Trừ Lê Thị Lan Thanh kêu oan (thừa nhận hành vi, xin xét lại tộiTổ chức đánh bạc), 91 người còn lại đều nhận tội.

    36 bị cáo chống án nhưng chủ yếu xin giảm nhẹ hình phạt hoặc hưởng án treo. Bốn người đứng đầu vụ án là Phan Văn Vĩnh, Nguyễn Thanh Hóa, Phan Sào Nam, Nguyễn Văn Dương không ai kháng cáo.

    Bản án sơ thẩm vấp phải kháng nghị của VKS cùng cấp song chỉ liên quan việc áp dụng các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ, tiền bồi thường với 43 người. Theo đó, VKS đề nghị giảm hình phạt cho 16 bị cáo; chấp nhận ba nội dung kháng nghị của VKS cấp sơ thẩm: không áp dụng tình tiết tăng nặng "phạm tội có tổ chức" với các bị cáo, áp dụng tình tiết giảm nhẹ "tự nguyện khắc phục hậu quả" cho những người nộp tiền, không thu tiền đánh bạc của người phạm tội Đánh bạc.

    Trùm cờ bạc hưởng 5.000 tỷ đồng, người chơi sạch túi

    Nhà chức trách cho rằng tổng số tiền được nạp vào hệ thống game bài Rikvip, 23Zdo, Zon/Pen khoảng 10.000 tỷ đồng (chưa có dữ liệu từ ngày 24/6/2017 đến ngày 29/8/2017).

    Trong phiên tòa sơ thẩm, 43 con bạc đều khai bị thua là chủ yếu. Thấy game bài quảng cáo công khai, họ tò mò đăng ký tài khoản với mục đích giải trí. Ban đầu, người chơi thường thắng nên ham, khi thua thì muốn gỡ và phải bán nhà, tài sản, vay mượn tiền.

    Hơn 27 tháng hoạt động, mạng lưới đánh bạc trực tuyến đã "vươn vòi" tại hơn 20 địa phương với 25 đại lý cấp một, 6.000 đại lý cấp hai, thu hút tới 43 triệu tài khoản chơi mang về lợi nhuận gần 5.000 tỷ đồng cho những người tổ chức.

    Trong đó, Phan Sào Nam nhận gần 1.500 tỷ đồng, Nguyễn Văn Dương bỏ túi hơn 1.650 tỷ đồng, nhóm Phan Anh Tuấn, Hoàng Thành Trung và Lê Văn Kiên (đang trốn truy nã) được chia hơn 1.570 tỷ đồng.

    Theo bản án sơ thẩm, riêng hai ngày 8-9/8/2016, có hơn 500 tài khoản người chơi đủ dấu hiệu cấu thành tội Đánh bạc. Do hạn chế bởi thời hạn điều tra, các cơ quan tố tụng hình sự tỉnh Phú Thọ mới khởi tố 105 bị can, trong đó 12 bị can trốn, truy nã chưa có kết quả, một người mắc bệnh hiểm nghèo nên tách ra, khi nào đủ điều kiện sẽ xử lý sau.

    Kết quả, 92 người phải hầu toà. Những trường hợp khác có đủ dấu hiệu phạm tội sẽ bị xem xét, xử lý trong giai đoạn hai của vụ án.

    Kỷ lục thu hồi tiền bất chính

    Ông Lê :xuân Lộc, đại diện VKS trực tiếp tham gia vụ án từ điều tra đến xét xử, cho hay trong lịch sử tố tụng của Phú Thọ chưa bao giờ có vụ án nào thu hồi tiền được nhiều và nhanh đến vậy.

    Trong một ngày Nam khai hết tiền giấu ở đâu nhưng mất bảy ngày cơ quan điều tra mới xác định điều đó có thật hay không. Nam khai ngoài 3,5 triệu USD gửi ở ngân hàng nước ngoài còn chuyển 236 tỷ đồng cho người thân để gửi tiết kiệm, mua bất động sản; gửi tiền nhiều nơi dưới dạng sổ tiết kiệm, vàng, tiền mặt, ngoại tệ...

    [IMG]


    Thùng đựng tiền của Phan Sào Nam.

    Số tiền lớn Nam khai giấu ở nhà bạn ở Quảng Ninh, ban đầu cơ quan điều tra còn chưa tin vì sao có thể để hớ hênh như thế. Dẫn các trinh sát tới nơi, gia chủ lúc này mới hay hai thùng đồ Nam gửi nhờ chính là thùng tiền. Trong nhà kho không có khóa cửa, ở xó nhà có hai thùng (cao 80 cm, dài hơn 2 m, rộng 80 cm) được che bạt. Cậy nắp thùng, bên trong chất các cọc tiền cao tới 40 cm.

    "Phải 10 người mới khiêng nổi hai thùng đó ra xe, chở đến ngân hàng", một điều tra viên kể. Phan Sào Nam ngay sau đó được đưa ra ngân hàng để chứng kiến kiểm đếm. Từ 17h30 đến 22h30, 7 máy đếm tiền hoạt động hết công suất mới kiểm đếm xong, tổng cộng 147 tỷ đồng.

    Nam khai gửi khoảng 300 tỷ đồng tại nhà một người bạn ở TP HCM, nhưng khi cơ quan tố tụng xác minh thì số tiền lên tới 375 tỷ đồng.

    Tổng cộng, Phan Sào Nam đã nộp hơn 1.300 tỷ đồng cả tiền mặt và tài sản, đạt hơn 90%. Nguyễn Văn Dương nộp hơn 200 tỷ đồng trong số tiền gần 1.700 tỷ đồng lợi nhuận được chia từ game bạc.

    Hơn một triệu trang hồ sơ

    Vụ án bị phát giác từ giữa năm 2017 khi phòng An ninh kinh tế, Công an tỉnh Phú Thọ nhận được đơn tố cáo của bà Võ Minh Phương về việc bị lừa 110 thẻ cào điện thoại trị giá 55 triệu đồng qua Facebook.

    Quá trình điều tra vụ án lừa đảo này, nhà chức trách đã phát hiện một game bài hoạt động công khai, thanh toán công khai, chơi công khai tưởng như được cấp phép. Đơn vị vận hành mạng lưới này là Công ty CNC của Nguyễn Văn Dương - công ty bình phong của Cục C50, có trụ sở ngay tại Tổng cục Cảnh sát ở số 10 phố Hồ Giám.

    [IMG]


    Nguyễn Văn Dương bị tòa sơ thẩm phạt 10 năm tù. Ảnh: Giang Huy

    Công an tỉnh Phú Thọ cho hay khi khám xét trụ sở của CNC, các trinh sát phải làm liên tục từ chiều 30/8/2017 tới 3h sáng hôm sau trong sự thách thức của nhiều nghi phạm.

    "Một nữ lãnh đạo CNC không hợp tác, bảo: Các anh là công an địa phương mà dám lên khám công ty của Bộ. Dương cũng gọi điện cầu cứu nhiều người thân quen", một điều tra viên nói.

    Thấy công an đọc lệnh bắt một cấp dưới, Dương nói: "Cứ yên tâm còn anh ở đây". Khi biết mình bị bắt, Dương gọi điện thoại ngay cho cựu cục trưởng C50 Nguyễn Thanh Hóa "mách" việc CNC đang bị khám xét.

    Lúc đó, ông Hóa yêu cầu được nói chuyện với lãnh đạo ban chuyên án. Và khi biết không thể xoay chuyển được tình thế, Dương mới chịu tra tay vào còng số 8.

    Một điều tra viên cho biết vụ án có tới hơn một triệu bút lục giấy, trong đó giai đoạn một với hơn 400.000 bút lục. "Đó là chưa tính dữ liệu điện tử hơn 300 GB. Nếu in ra giấy thì phải dùng hai máy photocopy mua mới sử dụng xong hỏng luôn", thành viên ban chuyên án chia sẻ.

    Những ngày cán bộ xét xử nghiên cứu tài liệu, tại TAND tỉnh Phú Thọ, hồ sơ được chất đầy trong 7 chiếc tủ sắt cao khoảng 2 mét.

    [IMG]


    Những chiếc tủ chứa hồ sơ vụ án được bảo vệ cẩn thận tại TAND Phú Thọ. Ảnh: Phạm Dự


    Được Bộ Công an cho thành lập công ty bình phong, cuối năm 2011, ông Nguyễn Thanh Hóa khi đó là Cục trưởng C50 ký ghi nhớ hợp tác với công ty CNC do Nguyễn Văn Dương vừa thành lập.

    Dưới danh nghĩa công ty nghiệp vụ của công an, Dương nhiều lần xin cục trưởng Hóa và Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phan Văn Vĩnh cho thử nghiệm game đánh bạc trực tuyến. Dù chưa được cho phép, giữa năm 2015 game đánh bạc đã được Dương, Nam cho vận hành.

    Năm 2015-2017, ông Vĩnh, Hóa biết game đánh bạc hoạt động trái phép nhưng vẫn làm ngơ. Thậm chí, họ còn xin cho game được cấp phép nhưng không thành. Trong hai năm vận hành, đường dây có doanh thu bất chính lên tới hơn 10.000 tỷ đồng.

    Ngày 30/11, sau phiên tòa kéo dài 13 ngày, TAND tỉnh Phú Thọ tuyên phạt Dương 10 năm tù, Nam 5 năm tù về hai tội Tổ chức đánh bạc, Rửa tiền. Bị cáo Vĩnh án 9 năm, Hóa 10 năm về tội Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ; nộp phạt mỗi người 100 triệu đồng.

    88 bị cáo còn lại nhận hình phạt từ 40 triệu đồng đến ba năm tù về các tội: Tổ chức đánh bạc, Đánh bạc, Rửa tiền, Mua bán trái phép hóa đơn, Sử dụng mạng internet chiếm đoạt tài sản.
  6. himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Bài viết dưới đây là của chị Trần Như, 38 tuổi, người Hà Nội, đang làm việc tại một công ty sản xuất phụ tùng ôtô ở Ontario, Canada. Chị Như cho biết, khi ở Việt Nam, vợ chồng chị đã có công việc và thu nhập tốt, vợ làm việc cho tổ chức nước ngoài, chồng có cơ sở kinh doanh riêng, có đầy đủ nhà lầu, xe hơi. Tuy vậy, lo lắng vì môi trường ô nhiễm, lúc con đi học lại gặp nhiều vấn đề nên khi có cơ hội, chị sang Canada làm việc, rồi đưa cả chồng, con qua đây. Sau 2 năm ở bên này, gia đình chị có cuộc sống rất thuận lợi nên dự định sẽ định cư lâu dài:

    Di cư tới những nước phát triển hơn đang là xu hướng bùng nổ tại Việt Nam nhưng đây không phải là sự lựa chọn phù hợp cho mọi người.

    Tôi từng làm cho nhà nước, tổ chức phi chính phủ, công ty đánh giá ISO của Đức, Mỹ và công ty sản xuất của Nhật khi ở Việt Nam. Hiện tôi làm trưởng phòng chất lượng cho một công ty sản xuất tại Canada. Khi ở Việt Nam, tôi làm việc 44 - 45 giờ/tuần, còn tại Canada, tôi chỉ làm 40 giờ, có phần nhàn nhã hơn và dành được nhiều thời gian cho con cái. Ngoài nghỉ thứ 7, chủ nhật, tôi còn có 7 kỳ nghỉ cuối tuần dài gồm hai ngày cuối tuần và một ngày nghỉ thường vào thứ hai. Tất nhiên kỳ nghỉ Giáng sinh dài nhất. Ngoài ra, các công ty sản xuất thường có cả kỳ nghỉ hè 1-2 tuần.

    Ở đây, lương trả cho những người làm vị trí như tôi hoặc khối văn phòng thường theo năm, tức theo khối lượng công việc của vị trí đó, đôi lúc bận việc quá ở lại ngoài giờ cũng không có tiền làm thêm. Tuy nhiên, nếu có việc bận ra ngoài vài tiếng hoặc đến muộn, về sớm vài giờ, bạn chỉ cần thông báo cho người có liên quan là được. Những người không bận rộn gì ở nhà thì có thể làm lương theo giờ, làm ngoài giờ để được hưởng 150% lương, để có thêm tiền đi du lịch. Vậy nên có chuyện anh chồng làm kỹ sư cho Boeing lương trả theo năm còn chị vợ làm công nhân lương trả theo giờ nhưng bà vợ chịu làm thêm nhiều nên lương cao hơn cả anh chồng. Tôi còn biết một chú công nhân làm cho hãng sản xuất ôtô lớn, khi nghỉ hưu nhận được tiền từ quỹ công đoàn và các loại bảo hiểm cỡ 0,5 triệu đôla. Hằng tháng vẫn nhận tiền lương hưu đều đặn cộng với tiền tích lũy bao năm nên ông mua xe mui trần cổ và du thuyền nhỏ để tận hưởng cuộc sống.

    Nhiều người cho rằng người nhập cư chịu thiệt thòi vì nước sở tại thường ưu tiên việc làm cho công dân của họ. Nhưng thực tế, nếu di cư hợp pháp đến Canada và có giấy phép làm việc, bạn có thể ứng tuyển mọi vị trí (trừ các việc liên quan đến an ninh quốc phòng). Không doanh nghiệp/tổ chức nào phân biệt đối xử về chủng tộc, giới tính, tôn giáo, tình trạng sức khỏe, tuổi tác trong quá trình tuyển dụng, bởi như vậy là phạm luật. Như tôi, chưa là thường trú nhân của Canada, nhưng vẫn xin được việc tốt, không bị ai kỳ thị.

    Như vậy, nếu ai ra nước ngoài và khó xin việc, thì chỉ là do năng lực của họ chưa vượt trội hơn người bản xứ. Bạn có thể giỏi ở Việt Nam nhưng tiếng Anh của bạn hạn chế, ngay cả các bạn thi IELTS với điểm nói 7.0-8.0 thì vẫn gặp khó khăn nếu vào làm công việc liên quan đến kỹ thuật hoặc tài chính. Khi đó, từ chuyên ngành nhiều như "lá mùa thu" nên nếu bạn không chuẩn bị kỹ thì cũng không hiểu vấn đề. Không những thế, dân tới Canada từ rất nhiều nước khác nhau nên giọng nói đôi lúc khá khó nghe. Tôi từng làm việc với những khách hàng gốc Ấn, Nga, Ucraina, Hà Lan... , ban đầu nghe không hiểu hết được nhưng khi đã có vốn từ và hiểu biết thì sẽ thẩm âm tốt.

    Bởi vậy, chuyện nhiều người đi du học xong không xin được việc để ở lại là hết sức bình thường. Mới học xong, chưa có kinh nghiệm, cũng không quá xuất chúng thì rất khó xin việc, ngay cả với người bản xứ. Bạn thử nghĩ xem, một năm có bao nhiêu ngàn người đi du học thì tỷ lệ bao nhiêu người xin được việc để ở lại. Vậy nên, nếu bạn không định cư được ở các nước phát triển, là do chưa đủ xuất sắc chứ không phải vì di cư khổ lắm nên không thèm ở.

    [IMG]


    Mùa đông tuyết dày tại khu vực chị Như sống ở Ontario, Canada. Ảnh: Trần Như.

    Còn khi đã ở lại được, khẳng định được vị trí, giá trị của mình, bạn sẽ có rất nhiều điều thuận lợi chứ không chỉ mỗi nếm khổ ở xứ người.

    Thứ nhất, bên này cuộc sống rất tiện nghi. Nhà có hệ thống sưởi và điều hòa, bạn có thể mặc đồ mùa hè quanh năm. Tất cả các ngôi nhà đều có hệ thống báo cháy theo quy định, nấu ăn hơi khói là chuông báo động réo inh ỏi. Thành phố 10.000 dân cũng có một trung tâm thể dục công cộng với hệ thống bể bơi nước ấm, sauna, xông hơi mà vé cũng chỉ 3 - 4 đôla một người mỗi lần. Nếu ai chăm đi tập, mua vé năm thì chỉ khoảng 220 đôla. Thành phố 20.000 dân như chỗ tôi ở thì có 2 trung tâm thể thao lớn và hiện đại.

    Người dân nơi đây thích sống ở ngoại ô hơn vì có nhiều không gian cho hoạt động ngoài trời, họ thích mua cano nhỏ, thuyền kayak, nhà nào khá hơn mua du thuyền đi vi vu đây đó. Mùa đông lạnh thì người nghỉ hưu sẽ sang California (Mỹ) tận hưởng nắng ấm, mùa xuân lại quay về.

    Ở đây, tôi cũng được hưởng dịch vụ y tế tốt. Bác sĩ, y tá thân thiện, hầu như chưa thấy ai phàn nàn về thái độ của nhân viên y tế. Một lần, tôi bị tai nạn xe hơi, khi vào nhập viện là 7-8 y tá, bác sĩ vây quanh. Một cô y tá bảo tôi: "Áo choàng của chị đẹp quá, tôi sẽ cởi ra chứ không cắt nó nhé". Sau đó, một vị bác sĩ đến từ Somali nói tiếp: "Đúng rồi, đừng cắt bỏ chiếc áo, nó đẹp quá".

    Lần đó, tôi không phải trả một xu viện phí nào. Thẻ bảo hiểm y tế của chính phủ sẽ trả chi phí khám chữa bệnh. Thẻ bảo hiểm y tế của công ty sẽ trả 90% chi phí thuốc men. Tôi có ông anh bị bệnh viêm gan B, thuốc uống mỗi ngày một viên hết 27 đôla. Do vợ chồng anh đều đi làm nên thẻ bảo hiểm y tế của hai người trang trải hết, anh không phải chi trả gì.

    Tất nhiên, khi muốn gặp bác sĩ, bạn cần đặt hẹn và tùy theo bác sĩ ở đâu mà lịch hẹn sẽ nhanh hay chậm. Nhiều bệnh viện ở các thành phố lớn quá tải nên cũng có tình trạng chờ hơn nửa ngày mới được khám.

    Điều tôi thấy "được" nhất khi sang đây là chuyện học hành của con cái. Con tôi học trường công giáo, trẻ ở đó rất lịch sự. Con tôi vốn rất nhút nhát. Khi ở Việt Nam, ngày nào đi học cháu cũng bị vài bạn to lớn hơn bắt nạt. Sang đây, cháu hoà nhập rất nhanh, chưa khi nào bị ai bắt nạt. Thi thoảng, cô hiệu trưởng còn tới ngồi đọc sách với cháu.

    Ngoài ra, trường không gây áp lực bắt các bé phải học. Bé nào học giỏi, học kém đều được cô thưởng như nhau nên trẻ rất thích đi học. Chương trình học thiên về tư duy chứ không dạy học vẹt. Theo thống kê chỉ có 27% trẻ sẽ đủ giỏi để vào đại học, số còn lại sẽ học các trường nghề. Do vậy cha mẹ nếu muốn con vào top 27% kia thì nên dạy thêm ở nhà. Những người học nghề ra, nếu có tay nghề tốt, thu nhập của họ cũng tương đương kỹ sư, nên cha mẹ ở đây họ để con vui chơi và học theo sở thích. Một mặt trái của việc học nhẹ nhàng, không áp lực ở tiểu học là trẻ khi lên đại học nếu học quá căng thẳng là chúng không chịu được, lại xin chuyển xuống cao đẳng.

    Tất nhiên, không ở đâu là thiên đường cả. Chỗ nào cũng có cái được, cái mất.

    Tại nơi tôi đang ở, việc sử dụng dịch vụ đắt hơn Việt Nam (như vậy cũng đúng thôi, nếu không lấy đâu ra tiền trả lương cao cho người lao động). Thuế phải đóng cao hơn. Rau hơi đắt chút, nhất là vào mùa đông. Đi ăn phở đắt hơn ở Việt Nam. Nhà khá đắt vì Trung Quốc, Hàn, Nhật đổ tiền mua nhà ở Canada những năm gần đây nhiều quá.

    Ăn hàng với các món phục vụ tại bàn khá đắt nhưng ăn buffet thì giá lại không cao hơn ở Việt Nam. Có nhà hàng phục vụ cả càng cua huỳnh đế thoải mái nhưng giá cũng chỉ 25 đôla một người. Pizza, đồ ăn nhanh, cà phê giá cũng chỉ bằng hoặc thấp hơn giá tiền ở Việt Nam và so với thu nhập ở đây thì quá rẻ.

    Tôi thấy đồ ăn mua ở siêu thị rất rẻ so với thu nhập, thậm chí nếu quy đổi ra tiền Việt. Nhiều mặt hàng như cá hồi, tôm hùm, thịt bò, trái cây đủ loại, kem, sữa chua, sữa, sữa tắm, mỹ phẩm, quần áo... vẫn rẻ hơn ở nhà nhiều. Bạn có thể ăn cá hồi, thịt bò, tôm sú hằng ngày. Chi phí mua đủ loại thực phẩm của nhà tôi (ăn theo sở thích chứ không cần phải so đo tiết kiệm) một tháng chừng 500 đôla... Như vậy, chỉ cần bạn đi làm thì chuyện ăn ngon, mua đồ hiệu ở xứ này không có gì là to tát.

    Nhiều người nói mua nhà và xe ở nước ngoài là phải trả nợ cả đời. Điều này đúng, nhưng các bạn phải làm phép tính để so sánh mới trực quan được. Ở Việt Nam, lương vợ chồng bạn dù mỗi người 30 triệu/tháng (có nhiều người cao hơn nữa, nhưng thực tế có bao nhiêu phần trăm dân số được mức lương này), bạn đóng thuế thu nhập và bảo hiểm 3 triệu/tháng. Ước tính bạn sẽ chi cho con học ở trường tư khoảng 8 triệu, học tiếng Anh một triệu/tháng, mua thực phẩm cho cả nhà 10 triệu, đi ăn hàng 3 triệu, tiền điện nước một triệu, tiền xăng xe một triệu, nếu dùng ôtô thì chi phí xăng - gửi xe - phí đường cỡ 7 triệu. Như vậy bạn còn khoảng 25 triệu một tháng tức dư ra được 300 triệu/năm.

    Nếu bạn mua nhà chung cư 3 tỷ thì bạn tiết kiệm 10 năm, mua xe một tỷ, bạn phải tiết kiệm hơn 3 năm. Đấy là về mặt lý thuyết, còn thực tế có rất nhiều khoản chi phát sinh như cưới xin, thăm hỏi, quà cáp, ốm đau, quần áo, du lịch, giúp việc... nên số tiền dành dụm còn lại không bao nhiêu. Vậy thì trừ khi bố mẹ làm doanh nhân, cán bộ... mới có tiền cho con đi du học hoặc đứa trẻ xuất sắc có học bổng, không thì tiền đâu cho con du học.

    Ở Canada ai cũng tự lập, chuyện đi làm mua nhà trả góp 10 năm tới 30 năm là bình thường, không có gì là nghèo khổ hay là việc đáng thương với riêng người nhập cư cả. Thậm chí người nhập cư thường là những người có học thức và tài sản, họ còn mua nhà thời hạn ngắn hơn dân bản xứ nhiều.

    Nếu 2 vợ chồng cùng đi làm, tiền trả nhà chiếm khoảng 30-50% thu nhập của một người, con đi học không mất tiền, các chi phí khác cũng không nhiều nên còn dư ra khá khá. Ai khéo tính toán có khi còn mua được thêm 1-2 căn nhà cho thuê. :xe hơi thì sẽ rẻ hơn khoảng 3 lần so với ở Việt Nam. Ai nhiều tiền thì mua xe xịn, ít tiền thì mua xe thường đã qua sử dụng.

    Nói chung, tôi đang hạnh phúc với cuộc sống ở đây, do từ nhỏ đã đi học xa nhà và dễ hòa nhập nên không nhớ Việt Nam đến mức muốn bỏ về, nhưng nhớ gia đình. Ở bên này thuận lợi cho cả gia đình. Con cái không phải vất vả học tiếng Anh, bố mẹ không phải cày kéo vất vả để tích tiền cho con đi du học.

    Ai cũng có quyền lựa chọn nơi sống tốt và phù hợp cho sự phát triển của mình, gia đình. Tuy nhiên, các bạn thuộc tuýp khó hòa nhập, ngôn ngữ hạn chế thì phải cân nhắc thật kỹ.
  7. himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Bài viết dưới đây là của chị Trần Như, 38 tuổi, người Hà Nội, đang làm việc tại một công ty sản xuất phụ tùng ôtô ở Ontario, Canada. Chị Như cho biết, khi ở Việt Nam, vợ chồng chị đã có công việc và thu nhập tốt, vợ làm việc cho tổ chức nước ngoài, chồng có cơ sở kinh doanh riêng, có đầy đủ nhà lầu, xe hơi. Tuy vậy, lo lắng vì môi trường ô nhiễm, lúc con đi học lại gặp nhiều vấn đề nên khi có cơ hội, chị sang Canada làm việc, rồi đưa cả chồng, con qua đây. Sau 2 năm ở bên này, gia đình chị có cuộc sống rất thuận lợi nên dự định sẽ định cư lâu dài:

    Di cư tới những nước phát triển hơn đang là xu hướng bùng nổ tại Việt Nam nhưng đây không phải là sự lựa chọn phù hợp cho mọi người.

    Tôi từng làm cho nhà nước, tổ chức phi chính phủ, công ty đánh giá ISO của Đức, Mỹ và công ty sản xuất của Nhật khi ở Việt Nam. Hiện tôi làm trưởng phòng chất lượng cho một công ty sản xuất tại Canada. Khi ở Việt Nam, tôi làm việc 44 - 45 giờ/tuần, còn tại Canada, tôi chỉ làm 40 giờ, có phần nhàn nhã hơn và dành được nhiều thời gian cho con cái. Ngoài nghỉ thứ 7, chủ nhật, tôi còn có 7 kỳ nghỉ cuối tuần dài gồm hai ngày cuối tuần và một ngày nghỉ thường vào thứ hai. Tất nhiên kỳ nghỉ Giáng sinh dài nhất. Ngoài ra, các công ty sản xuất thường có cả kỳ nghỉ hè 1-2 tuần.

    Ở đây, lương trả cho những người làm vị trí như tôi hoặc khối văn phòng thường theo năm, tức theo khối lượng công việc của vị trí đó, đôi lúc bận việc quá ở lại ngoài giờ cũng không có tiền làm thêm. Tuy nhiên, nếu có việc bận ra ngoài vài tiếng hoặc đến muộn, về sớm vài giờ, bạn chỉ cần thông báo cho người có liên quan là được. Những người không bận rộn gì ở nhà thì có thể làm lương theo giờ, làm ngoài giờ để được hưởng 150% lương, để có thêm tiền đi du lịch. Vậy nên có chuyện anh chồng làm kỹ sư cho Boeing lương trả theo năm còn chị vợ làm công nhân lương trả theo giờ nhưng bà vợ chịu làm thêm nhiều nên lương cao hơn cả anh chồng. Tôi còn biết một chú công nhân làm cho hãng sản xuất ôtô lớn, khi nghỉ hưu nhận được tiền từ quỹ công đoàn và các loại bảo hiểm cỡ 0,5 triệu đôla. Hằng tháng vẫn nhận tiền lương hưu đều đặn cộng với tiền tích lũy bao năm nên ông mua xe mui trần cổ và du thuyền nhỏ để tận hưởng cuộc sống.

    Nhiều người cho rằng người nhập cư chịu thiệt thòi vì nước sở tại thường ưu tiên việc làm cho công dân của họ. Nhưng thực tế, nếu di cư hợp pháp đến Canada và có giấy phép làm việc, bạn có thể ứng tuyển mọi vị trí (trừ các việc liên quan đến an ninh quốc phòng). Không doanh nghiệp/tổ chức nào phân biệt đối xử về chủng tộc, giới tính, tôn giáo, tình trạng sức khỏe, tuổi tác trong quá trình tuyển dụng, bởi như vậy là phạm luật. Như tôi, chưa là thường trú nhân của Canada, nhưng vẫn xin được việc tốt, không bị ai kỳ thị.

    Như vậy, nếu ai ra nước ngoài và khó xin việc, thì chỉ là do năng lực của họ chưa vượt trội hơn người bản xứ. Bạn có thể giỏi ở Việt Nam nhưng tiếng Anh của bạn hạn chế, ngay cả các bạn thi IELTS với điểm nói 7.0-8.0 thì vẫn gặp khó khăn nếu vào làm công việc liên quan đến kỹ thuật hoặc tài chính. Khi đó, từ chuyên ngành nhiều như "lá mùa thu" nên nếu bạn không chuẩn bị kỹ thì cũng không hiểu vấn đề. Không những thế, dân tới Canada từ rất nhiều nước khác nhau nên giọng nói đôi lúc khá khó nghe. Tôi từng làm việc với những khách hàng gốc Ấn, Nga, Ucraina, Hà Lan... , ban đầu nghe không hiểu hết được nhưng khi đã có vốn từ và hiểu biết thì sẽ thẩm âm tốt.

    Bởi vậy, chuyện nhiều người đi du học xong không xin được việc để ở lại là hết sức bình thường. Mới học xong, chưa có kinh nghiệm, cũng không quá xuất chúng thì rất khó xin việc, ngay cả với người bản xứ. Bạn thử nghĩ xem, một năm có bao nhiêu ngàn người đi du học thì tỷ lệ bao nhiêu người xin được việc để ở lại. Vậy nên, nếu bạn không định cư được ở các nước phát triển, là do chưa đủ xuất sắc chứ không phải vì di cư khổ lắm nên không thèm ở.

    [IMG]


    Mùa đông tuyết dày tại khu vực chị Như sống ở Ontario, Canada. Ảnh: Trần Như.

    Còn khi đã ở lại được, khẳng định được vị trí, giá trị của mình, bạn sẽ có rất nhiều điều thuận lợi chứ không chỉ mỗi nếm khổ ở xứ người.

    Thứ nhất, bên này cuộc sống rất tiện nghi. Nhà có hệ thống sưởi và điều hòa, bạn có thể mặc đồ mùa hè quanh năm. Tất cả các ngôi nhà đều có hệ thống báo cháy theo quy định, nấu ăn hơi khói là chuông báo động réo inh ỏi. Thành phố 10.000 dân cũng có một trung tâm thể dục công cộng với hệ thống bể bơi nước ấm, sauna, xông hơi mà vé cũng chỉ 3 - 4 đôla một người mỗi lần. Nếu ai chăm đi tập, mua vé năm thì chỉ khoảng 220 đôla. Thành phố 20.000 dân như chỗ tôi ở thì có 2 trung tâm thể thao lớn và hiện đại.

    Người dân nơi đây thích sống ở ngoại ô hơn vì có nhiều không gian cho hoạt động ngoài trời, họ thích mua cano nhỏ, thuyền kayak, nhà nào khá hơn mua du thuyền đi vi vu đây đó. Mùa đông lạnh thì người nghỉ hưu sẽ sang California (Mỹ) tận hưởng nắng ấm, mùa xuân lại quay về.

    Ở đây, tôi cũng được hưởng dịch vụ y tế tốt. Bác sĩ, y tá thân thiện, hầu như chưa thấy ai phàn nàn về thái độ của nhân viên y tế. Một lần, tôi bị tai nạn xe hơi, khi vào nhập viện là 7-8 y tá, bác sĩ vây quanh. Một cô y tá bảo tôi: "Áo choàng của chị đẹp quá, tôi sẽ cởi ra chứ không cắt nó nhé". Sau đó, một vị bác sĩ đến từ Somali nói tiếp: "Đúng rồi, đừng cắt bỏ chiếc áo, nó đẹp quá".

    Lần đó, tôi không phải trả một xu viện phí nào. Thẻ bảo hiểm y tế của chính phủ sẽ trả chi phí khám chữa bệnh. Thẻ bảo hiểm y tế của công ty sẽ trả 90% chi phí thuốc men. Tôi có ông anh bị bệnh viêm gan B, thuốc uống mỗi ngày một viên hết 27 đôla. Do vợ chồng anh đều đi làm nên thẻ bảo hiểm y tế của hai người trang trải hết, anh không phải chi trả gì.

    Tất nhiên, khi muốn gặp bác sĩ, bạn cần đặt hẹn và tùy theo bác sĩ ở đâu mà lịch hẹn sẽ nhanh hay chậm. Nhiều bệnh viện ở các thành phố lớn quá tải nên cũng có tình trạng chờ hơn nửa ngày mới được khám.

    Điều tôi thấy "được" nhất khi sang đây là chuyện học hành của con cái. Con tôi học trường công giáo, trẻ ở đó rất lịch sự. Con tôi vốn rất nhút nhát. Khi ở Việt Nam, ngày nào đi học cháu cũng bị vài bạn to lớn hơn bắt nạt. Sang đây, cháu hoà nhập rất nhanh, chưa khi nào bị ai bắt nạt. Thi thoảng, cô hiệu trưởng còn tới ngồi đọc sách với cháu.

    Ngoài ra, trường không gây áp lực bắt các bé phải học. Bé nào học giỏi, học kém đều được cô thưởng như nhau nên trẻ rất thích đi học. Chương trình học thiên về tư duy chứ không dạy học vẹt. Theo thống kê chỉ có 27% trẻ sẽ đủ giỏi để vào đại học, số còn lại sẽ học các trường nghề. Do vậy cha mẹ nếu muốn con vào top 27% kia thì nên dạy thêm ở nhà. Những người học nghề ra, nếu có tay nghề tốt, thu nhập của họ cũng tương đương kỹ sư, nên cha mẹ ở đây họ để con vui chơi và học theo sở thích. Một mặt trái của việc học nhẹ nhàng, không áp lực ở tiểu học là trẻ khi lên đại học nếu học quá căng thẳng là chúng không chịu được, lại xin chuyển xuống cao đẳng.

    Tất nhiên, không ở đâu là thiên đường cả. Chỗ nào cũng có cái được, cái mất.

    Tại nơi tôi đang ở, việc sử dụng dịch vụ đắt hơn Việt Nam (như vậy cũng đúng thôi, nếu không lấy đâu ra tiền trả lương cao cho người lao động). Thuế phải đóng cao hơn. Rau hơi đắt chút, nhất là vào mùa đông. Đi ăn phở đắt hơn ở Việt Nam. Nhà khá đắt vì Trung Quốc, Hàn, Nhật đổ tiền mua nhà ở Canada những năm gần đây nhiều quá.

    Ăn hàng với các món phục vụ tại bàn khá đắt nhưng ăn buffet thì giá lại không cao hơn ở Việt Nam. Có nhà hàng phục vụ cả càng cua huỳnh đế thoải mái nhưng giá cũng chỉ 25 đôla một người. Pizza, đồ ăn nhanh, cà phê giá cũng chỉ bằng hoặc thấp hơn giá tiền ở Việt Nam và so với thu nhập ở đây thì quá rẻ.

    Tôi thấy đồ ăn mua ở siêu thị rất rẻ so với thu nhập, thậm chí nếu quy đổi ra tiền Việt. Nhiều mặt hàng như cá hồi, tôm hùm, thịt bò, trái cây đủ loại, kem, sữa chua, sữa, sữa tắm, mỹ phẩm, quần áo... vẫn rẻ hơn ở nhà nhiều. Bạn có thể ăn cá hồi, thịt bò, tôm sú hằng ngày. Chi phí mua đủ loại thực phẩm của nhà tôi (ăn theo sở thích chứ không cần phải so đo tiết kiệm) một tháng chừng 500 đôla... Như vậy, chỉ cần bạn đi làm thì chuyện ăn ngon, mua đồ hiệu ở xứ này không có gì là to tát.

    Nhiều người nói mua nhà và xe ở nước ngoài là phải trả nợ cả đời. Điều này đúng, nhưng các bạn phải làm phép tính để so sánh mới trực quan được. Ở Việt Nam, lương vợ chồng bạn dù mỗi người 30 triệu/tháng (có nhiều người cao hơn nữa, nhưng thực tế có bao nhiêu phần trăm dân số được mức lương này), bạn đóng thuế thu nhập và bảo hiểm 3 triệu/tháng. Ước tính bạn sẽ chi cho con học ở trường tư khoảng 8 triệu, học tiếng Anh một triệu/tháng, mua thực phẩm cho cả nhà 10 triệu, đi ăn hàng 3 triệu, tiền điện nước một triệu, tiền xăng xe một triệu, nếu dùng ôtô thì chi phí xăng - gửi xe - phí đường cỡ 7 triệu. Như vậy bạn còn khoảng 25 triệu một tháng tức dư ra được 300 triệu/năm.

    Nếu bạn mua nhà chung cư 3 tỷ thì bạn tiết kiệm 10 năm, mua xe một tỷ, bạn phải tiết kiệm hơn 3 năm. Đấy là về mặt lý thuyết, còn thực tế có rất nhiều khoản chi phát sinh như cưới xin, thăm hỏi, quà cáp, ốm đau, quần áo, du lịch, giúp việc... nên số tiền dành dụm còn lại không bao nhiêu. Vậy thì trừ khi bố mẹ làm doanh nhân, cán bộ... mới có tiền cho con đi du học hoặc đứa trẻ xuất sắc có học bổng, không thì tiền đâu cho con du học.

    Ở Canada ai cũng tự lập, chuyện đi làm mua nhà trả góp 10 năm tới 30 năm là bình thường, không có gì là nghèo khổ hay là việc đáng thương với riêng người nhập cư cả. Thậm chí người nhập cư thường là những người có học thức và tài sản, họ còn mua nhà thời hạn ngắn hơn dân bản xứ nhiều.

    Nếu 2 vợ chồng cùng đi làm, tiền trả nhà chiếm khoảng 30-50% thu nhập của một người, con đi học không mất tiền, các chi phí khác cũng không nhiều nên còn dư ra khá khá. Ai khéo tính toán có khi còn mua được thêm 1-2 căn nhà cho thuê. :xe hơi thì sẽ rẻ hơn khoảng 3 lần so với ở Việt Nam. Ai nhiều tiền thì mua xe xịn, ít tiền thì mua xe thường đã qua sử dụng.

    Nói chung, tôi đang hạnh phúc với cuộc sống ở đây, do từ nhỏ đã đi học xa nhà và dễ hòa nhập nên không nhớ Việt Nam đến mức muốn bỏ về, nhưng nhớ gia đình. Ở bên này thuận lợi cho cả gia đình. Con cái không phải vất vả học tiếng Anh, bố mẹ không phải cày kéo vất vả để tích tiền cho con đi du học.

    Ai cũng có quyền lựa chọn nơi sống tốt và phù hợp cho sự phát triển của mình, gia đình. Tuy nhiên, các bạn thuộc tuýp khó hòa nhập, ngôn ngữ hạn chế thì phải cân nhắc thật kỹ.
  8. himhthanh664 Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Bài viết dưới đây là của chị Trần Như, 38 tuổi, người Hà Nội, đang làm việc tại một công ty sản xuất phụ tùng ôtô ở Ontario, Canada. Chị Như cho biết, khi ở Việt Nam, vợ chồng chị đã có công việc và thu nhập tốt, vợ làm việc cho tổ chức nước ngoài, chồng có cơ sở kinh doanh riêng, có đầy đủ nhà lầu, xe hơi. Tuy vậy, lo lắng vì môi trường ô nhiễm, lúc con đi học lại gặp nhiều vấn đề nên khi có cơ hội, chị sang Canada làm việc, rồi đưa cả chồng, con qua đây. Sau 2 năm ở bên này, gia đình chị có cuộc sống rất thuận lợi nên dự định sẽ định cư lâu dài:

    Di cư tới những nước phát triển hơn đang là xu hướng bùng nổ tại Việt Nam nhưng đây không phải là sự lựa chọn phù hợp cho mọi người.

    Tôi từng làm cho nhà nước, tổ chức phi chính phủ, công ty đánh giá ISO của Đức, Mỹ và công ty sản xuất của Nhật khi ở Việt Nam. Hiện tôi làm trưởng phòng chất lượng cho một công ty sản xuất tại Canada. Khi ở Việt Nam, tôi làm việc 44 - 45 giờ/tuần, còn tại Canada, tôi chỉ làm 40 giờ, có phần nhàn nhã hơn và dành được nhiều thời gian cho con cái. Ngoài nghỉ thứ 7, chủ nhật, tôi còn có 7 kỳ nghỉ cuối tuần dài gồm hai ngày cuối tuần và một ngày nghỉ thường vào thứ hai. Tất nhiên kỳ nghỉ Giáng sinh dài nhất. Ngoài ra, các công ty sản xuất thường có cả kỳ nghỉ hè 1-2 tuần.

    Ở đây, lương trả cho những người làm vị trí như tôi hoặc khối văn phòng thường theo năm, tức theo khối lượng công việc của vị trí đó, đôi lúc bận việc quá ở lại ngoài giờ cũng không có tiền làm thêm. Tuy nhiên, nếu có việc bận ra ngoài vài tiếng hoặc đến muộn, về sớm vài giờ, bạn chỉ cần thông báo cho người có liên quan là được. Những người không bận rộn gì ở nhà thì có thể làm lương theo giờ, làm ngoài giờ để được hưởng 150% lương, để có thêm tiền đi du lịch. Vậy nên có chuyện anh chồng làm kỹ sư cho Boeing lương trả theo năm còn chị vợ làm công nhân lương trả theo giờ nhưng bà vợ chịu làm thêm nhiều nên lương cao hơn cả anh chồng. Tôi còn biết một chú công nhân làm cho hãng sản xuất ôtô lớn, khi nghỉ hưu nhận được tiền từ quỹ công đoàn và các loại bảo hiểm cỡ 0,5 triệu đôla. Hằng tháng vẫn nhận tiền lương hưu đều đặn cộng với tiền tích lũy bao năm nên ông mua xe mui trần cổ và du thuyền nhỏ để tận hưởng cuộc sống.

    Nhiều người cho rằng người nhập cư chịu thiệt thòi vì nước sở tại thường ưu tiên việc làm cho công dân của họ. Nhưng thực tế, nếu di cư hợp pháp đến Canada và có giấy phép làm việc, bạn có thể ứng tuyển mọi vị trí (trừ các việc liên quan đến an ninh quốc phòng). Không doanh nghiệp/tổ chức nào phân biệt đối xử về chủng tộc, giới tính, tôn giáo, tình trạng sức khỏe, tuổi tác trong quá trình tuyển dụng, bởi như vậy là phạm luật. Như tôi, chưa là thường trú nhân của Canada, nhưng vẫn xin được việc tốt, không bị ai kỳ thị.

    Như vậy, nếu ai ra nước ngoài và khó xin việc, thì chỉ là do năng lực của họ chưa vượt trội hơn người bản xứ. Bạn có thể giỏi ở Việt Nam nhưng tiếng Anh của bạn hạn chế, ngay cả các bạn thi IELTS với điểm nói 7.0-8.0 thì vẫn gặp khó khăn nếu vào làm công việc liên quan đến kỹ thuật hoặc tài chính. Khi đó, từ chuyên ngành nhiều như "lá mùa thu" nên nếu bạn không chuẩn bị kỹ thì cũng không hiểu vấn đề. Không những thế, dân tới Canada từ rất nhiều nước khác nhau nên giọng nói đôi lúc khá khó nghe. Tôi từng làm việc với những khách hàng gốc Ấn, Nga, Ucraina, Hà Lan... , ban đầu nghe không hiểu hết được nhưng khi đã có vốn từ và hiểu biết thì sẽ thẩm âm tốt.

    Bởi vậy, chuyện nhiều người đi du học xong không xin được việc để ở lại là hết sức bình thường. Mới học xong, chưa có kinh nghiệm, cũng không quá xuất chúng thì rất khó xin việc, ngay cả với người bản xứ. Bạn thử nghĩ xem, một năm có bao nhiêu ngàn người đi du học thì tỷ lệ bao nhiêu người xin được việc để ở lại. Vậy nên, nếu bạn không định cư được ở các nước phát triển, là do chưa đủ xuất sắc chứ không phải vì di cư khổ lắm nên không thèm ở.

    [IMG]


    Mùa đông tuyết dày tại khu vực chị Như sống ở Ontario, Canada. Ảnh: Trần Như.

    Còn khi đã ở lại được, khẳng định được vị trí, giá trị của mình, bạn sẽ có rất nhiều điều thuận lợi chứ không chỉ mỗi nếm khổ ở xứ người.

    Thứ nhất, bên này cuộc sống rất tiện nghi. Nhà có hệ thống sưởi và điều hòa, bạn có thể mặc đồ mùa hè quanh năm. Tất cả các ngôi nhà đều có hệ thống báo cháy theo quy định, nấu ăn hơi khói là chuông báo động réo inh ỏi. Thành phố 10.000 dân cũng có một trung tâm thể dục công cộng với hệ thống bể bơi nước ấm, sauna, xông hơi mà vé cũng chỉ 3 - 4 đôla một người mỗi lần. Nếu ai chăm đi tập, mua vé năm thì chỉ khoảng 220 đôla. Thành phố 20.000 dân như chỗ tôi ở thì có 2 trung tâm thể thao lớn và hiện đại.

    Người dân nơi đây thích sống ở ngoại ô hơn vì có nhiều không gian cho hoạt động ngoài trời, họ thích mua cano nhỏ, thuyền kayak, nhà nào khá hơn mua du thuyền đi vi vu đây đó. Mùa đông lạnh thì người nghỉ hưu sẽ sang California (Mỹ) tận hưởng nắng ấm, mùa xuân lại quay về.

    Ở đây, tôi cũng được hưởng dịch vụ y tế tốt. Bác sĩ, y tá thân thiện, hầu như chưa thấy ai phàn nàn về thái độ của nhân viên y tế. Một lần, tôi bị tai nạn xe hơi, khi vào nhập viện là 7-8 y tá, bác sĩ vây quanh. Một cô y tá bảo tôi: "Áo choàng của chị đẹp quá, tôi sẽ cởi ra chứ không cắt nó nhé". Sau đó, một vị bác sĩ đến từ Somali nói tiếp: "Đúng rồi, đừng cắt bỏ chiếc áo, nó đẹp quá".

    Lần đó, tôi không phải trả một xu viện phí nào. Thẻ bảo hiểm y tế của chính phủ sẽ trả chi phí khám chữa bệnh. Thẻ bảo hiểm y tế của công ty sẽ trả 90% chi phí thuốc men. Tôi có ông anh bị bệnh viêm gan B, thuốc uống mỗi ngày một viên hết 27 đôla. Do vợ chồng anh đều đi làm nên thẻ bảo hiểm y tế của hai người trang trải hết, anh không phải chi trả gì.

    Tất nhiên, khi muốn gặp bác sĩ, bạn cần đặt hẹn và tùy theo bác sĩ ở đâu mà lịch hẹn sẽ nhanh hay chậm. Nhiều bệnh viện ở các thành phố lớn quá tải nên cũng có tình trạng chờ hơn nửa ngày mới được khám.

    Điều tôi thấy "được" nhất khi sang đây là chuyện học hành của con cái. Con tôi học trường công giáo, trẻ ở đó rất lịch sự. Con tôi vốn rất nhút nhát. Khi ở Việt Nam, ngày nào đi học cháu cũng bị vài bạn to lớn hơn bắt nạt. Sang đây, cháu hoà nhập rất nhanh, chưa khi nào bị ai bắt nạt. Thi thoảng, cô hiệu trưởng còn tới ngồi đọc sách với cháu.

    Ngoài ra, trường không gây áp lực bắt các bé phải học. Bé nào học giỏi, học kém đều được cô thưởng như nhau nên trẻ rất thích đi học. Chương trình học thiên về tư duy chứ không dạy học vẹt. Theo thống kê chỉ có 27% trẻ sẽ đủ giỏi để vào đại học, số còn lại sẽ học các trường nghề. Do vậy cha mẹ nếu muốn con vào top 27% kia thì nên dạy thêm ở nhà. Những người học nghề ra, nếu có tay nghề tốt, thu nhập của họ cũng tương đương kỹ sư, nên cha mẹ ở đây họ để con vui chơi và học theo sở thích. Một mặt trái của việc học nhẹ nhàng, không áp lực ở tiểu học là trẻ khi lên đại học nếu học quá căng thẳng là chúng không chịu được, lại xin chuyển xuống cao đẳng.

    Tất nhiên, không ở đâu là thiên đường cả. Chỗ nào cũng có cái được, cái mất.

    Tại nơi tôi đang ở, việc sử dụng dịch vụ đắt hơn Việt Nam (như vậy cũng đúng thôi, nếu không lấy đâu ra tiền trả lương cao cho người lao động). Thuế phải đóng cao hơn. Rau hơi đắt chút, nhất là vào mùa đông. Đi ăn phở đắt hơn ở Việt Nam. Nhà khá đắt vì Trung Quốc, Hàn, Nhật đổ tiền mua nhà ở Canada những năm gần đây nhiều quá.

    Ăn hàng với các món phục vụ tại bàn khá đắt nhưng ăn buffet thì giá lại không cao hơn ở Việt Nam. Có nhà hàng phục vụ cả càng cua huỳnh đế thoải mái nhưng giá cũng chỉ 25 đôla một người. Pizza, đồ ăn nhanh, cà phê giá cũng chỉ bằng hoặc thấp hơn giá tiền ở Việt Nam và so với thu nhập ở đây thì quá rẻ.

    Tôi thấy đồ ăn mua ở siêu thị rất rẻ so với thu nhập, thậm chí nếu quy đổi ra tiền Việt. Nhiều mặt hàng như cá hồi, tôm hùm, thịt bò, trái cây đủ loại, kem, sữa chua, sữa, sữa tắm, mỹ phẩm, quần áo... vẫn rẻ hơn ở nhà nhiều. Bạn có thể ăn cá hồi, thịt bò, tôm sú hằng ngày. Chi phí mua đủ loại thực phẩm của nhà tôi (ăn theo sở thích chứ không cần phải so đo tiết kiệm) một tháng chừng 500 đôla... Như vậy, chỉ cần bạn đi làm thì chuyện ăn ngon, mua đồ hiệu ở xứ này không có gì là to tát.

    Nhiều người nói mua nhà và xe ở nước ngoài là phải trả nợ cả đời. Điều này đúng, nhưng các bạn phải làm phép tính để so sánh mới trực quan được. Ở Việt Nam, lương vợ chồng bạn dù mỗi người 30 triệu/tháng (có nhiều người cao hơn nữa, nhưng thực tế có bao nhiêu phần trăm dân số được mức lương này), bạn đóng thuế thu nhập và bảo hiểm 3 triệu/tháng. Ước tính bạn sẽ chi cho con học ở trường tư khoảng 8 triệu, học tiếng Anh một triệu/tháng, mua thực phẩm cho cả nhà 10 triệu, đi ăn hàng 3 triệu, tiền điện nước một triệu, tiền xăng xe một triệu, nếu dùng ôtô thì chi phí xăng - gửi xe - phí đường cỡ 7 triệu. Như vậy bạn còn khoảng 25 triệu một tháng tức dư ra được 300 triệu/năm.

    Nếu bạn mua nhà chung cư 3 tỷ thì bạn tiết kiệm 10 năm, mua xe một tỷ, bạn phải tiết kiệm hơn 3 năm. Đấy là về mặt lý thuyết, còn thực tế có rất nhiều khoản chi phát sinh như cưới xin, thăm hỏi, quà cáp, ốm đau, quần áo, du lịch, giúp việc... nên số tiền dành dụm còn lại không bao nhiêu. Vậy thì trừ khi bố mẹ làm doanh nhân, cán bộ... mới có tiền cho con đi du học hoặc đứa trẻ xuất sắc có học bổng, không thì tiền đâu cho con du học.

    Ở Canada ai cũng tự lập, chuyện đi làm mua nhà trả góp 10 năm tới 30 năm là bình thường, không có gì là nghèo khổ hay là việc đáng thương với riêng người nhập cư cả. Thậm chí người nhập cư thường là những người có học thức và tài sản, họ còn mua nhà thời hạn ngắn hơn dân bản xứ nhiều.

    Nếu 2 vợ chồng cùng đi làm, tiền trả nhà chiếm khoảng 30-50% thu nhập của một người, con đi học không mất tiền, các chi phí khác cũng không nhiều nên còn dư ra khá khá. Ai khéo tính toán có khi còn mua được thêm 1-2 căn nhà cho thuê. :xe hơi thì sẽ rẻ hơn khoảng 3 lần so với ở Việt Nam. Ai nhiều tiền thì mua xe xịn, ít tiền thì mua xe thường đã qua sử dụng.

    Nói chung, tôi đang hạnh phúc với cuộc sống ở đây, do từ nhỏ đã đi học xa nhà và dễ hòa nhập nên không nhớ Việt Nam đến mức muốn bỏ về, nhưng nhớ gia đình. Ở bên này thuận lợi cho cả gia đình. Con cái không phải vất vả học tiếng Anh, bố mẹ không phải cày kéo vất vả để tích tiền cho con đi du học.

    Ai cũng có quyền lựa chọn nơi sống tốt và phù hợp cho sự phát triển của mình, gia đình. Tuy nhiên, các bạn thuộc tuýp khó hòa nhập, ngôn ngữ hạn chế thì phải cân nhắc thật kỹ.
  9. himhthanh664 Active Member

    Bắc Kinh sẽ không trì hoãn việc thu hồi Đài Loan nhưng hy vọng sẽ đưa hòn đảo “về với” Trung Quốc thông qua các biện pháp hòa bình, theo một đại biểu tham gia Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc ở Trung Quốc.

    Trong một cuộc phỏng vấn, ông Cai Peihui nói Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình là một “nhà lãnh đạo đầy tham vọng và có tầm nhìn”. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    “Ông ấy sẽ không cho phép chương trình thống nhất Đài Loan bị trì hoãn vô thời hạn”, ông Cai nói.

    Cai là một trong 13 thành viên của đoàn đại biểu Đài Loan - tất cả đều có kết nối với hòn đảo nhưng không sống ở đó - tham dự đại hội hằng năm tại Bắc Kinh.

    Là một người lính đã nghỉ hưu, Cai được chọn vì có nguồn gốc gia đình ở Đài Nam mặc dù là một doanh nhân ở Hồng Kông.

    Cai không nói rõ về thời điểm Bắc Kinh muốn thu hồi Đài Loan nhưng cho biết Trung Quốc đại lục sẽ không ngần ngại “giải phóng” Đài Loan nếu hòn đảo tuyên bố độc lập.

    Nhưng Cai cũng cho rằng Bắc Kinh có khả năng cho phép hòn đảo có nhiều quyền tự chủ hơn (trừ lĩnh vực đối ngoại và phòng thủ) nếu họ đồng ý với mô hình “một quốc gia, hai chế độ” mà Trung Quốc đề xuất.

    “Ngay sau khi mục tiêu thống nhất được đưa lên bàn đàm phán, hai bên sẽ phải đạt được thỏa thuận về cách Đài Loan nhận thức về chủ quyền và quốc phòng”, ông Cai nói.
  10. himhthanh664 Active Member

    Bắc Kinh sẽ không trì hoãn việc thu hồi Đài Loan nhưng hy vọng sẽ đưa hòn đảo “về với” Trung Quốc thông qua các biện pháp hòa bình, theo một đại biểu tham gia Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc ở Trung Quốc.

    Trong một cuộc phỏng vấn, ông Cai Peihui nói Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình là một “nhà lãnh đạo đầy tham vọng và có tầm nhìn”. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    “Ông ấy sẽ không cho phép chương trình thống nhất Đài Loan bị trì hoãn vô thời hạn”, ông Cai nói.

    Cai là một trong 13 thành viên của đoàn đại biểu Đài Loan - tất cả đều có kết nối với hòn đảo nhưng không sống ở đó - tham dự đại hội hằng năm tại Bắc Kinh.

    Là một người lính đã nghỉ hưu, Cai được chọn vì có nguồn gốc gia đình ở Đài Nam mặc dù là một doanh nhân ở Hồng Kông.

    Cai không nói rõ về thời điểm Bắc Kinh muốn thu hồi Đài Loan nhưng cho biết Trung Quốc đại lục sẽ không ngần ngại “giải phóng” Đài Loan nếu hòn đảo tuyên bố độc lập.

    Nhưng Cai cũng cho rằng Bắc Kinh có khả năng cho phép hòn đảo có nhiều quyền tự chủ hơn (trừ lĩnh vực đối ngoại và phòng thủ) nếu họ đồng ý với mô hình “một quốc gia, hai chế độ” mà Trung Quốc đề xuất.

    “Ngay sau khi mục tiêu thống nhất được đưa lên bàn đàm phán, hai bên sẽ phải đạt được thỏa thuận về cách Đài Loan nhận thức về chủ quyền và quốc phòng”, ông Cai nói.
  11. himhthanh664 Active Member

    Bắc Kinh sẽ không trì hoãn việc thu hồi Đài Loan nhưng hy vọng sẽ đưa hòn đảo “về với” Trung Quốc thông qua các biện pháp hòa bình, theo một đại biểu tham gia Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc ở Trung Quốc.

    Trong một cuộc phỏng vấn, ông Cai Peihui nói Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình là một “nhà lãnh đạo đầy tham vọng và có tầm nhìn”. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    “Ông ấy sẽ không cho phép chương trình thống nhất Đài Loan bị trì hoãn vô thời hạn”, ông Cai nói.

    Cai là một trong 13 thành viên của đoàn đại biểu Đài Loan - tất cả đều có kết nối với hòn đảo nhưng không sống ở đó - tham dự đại hội hằng năm tại Bắc Kinh.

    Là một người lính đã nghỉ hưu, Cai được chọn vì có nguồn gốc gia đình ở Đài Nam mặc dù là một doanh nhân ở Hồng Kông.

    Cai không nói rõ về thời điểm Bắc Kinh muốn thu hồi Đài Loan nhưng cho biết Trung Quốc đại lục sẽ không ngần ngại “giải phóng” Đài Loan nếu hòn đảo tuyên bố độc lập.

    Nhưng Cai cũng cho rằng Bắc Kinh có khả năng cho phép hòn đảo có nhiều quyền tự chủ hơn (trừ lĩnh vực đối ngoại và phòng thủ) nếu họ đồng ý với mô hình “một quốc gia, hai chế độ” mà Trung Quốc đề xuất.

    “Ngay sau khi mục tiêu thống nhất được đưa lên bàn đàm phán, hai bên sẽ phải đạt được thỏa thuận về cách Đài Loan nhận thức về chủ quyền và quốc phòng”, ông Cai nói.
  12. himhthanh664 Active Member

    Bắc Kinh sẽ không trì hoãn việc thu hồi Đài Loan nhưng hy vọng sẽ đưa hòn đảo “về với” Trung Quốc thông qua các biện pháp hòa bình, theo một đại biểu tham gia Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc ở Trung Quốc.

    Trong một cuộc phỏng vấn, ông Cai Peihui nói Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình là một “nhà lãnh đạo đầy tham vọng và có tầm nhìn”. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    “Ông ấy sẽ không cho phép chương trình thống nhất Đài Loan bị trì hoãn vô thời hạn”, ông Cai nói.

    Cai là một trong 13 thành viên của đoàn đại biểu Đài Loan - tất cả đều có kết nối với hòn đảo nhưng không sống ở đó - tham dự đại hội hằng năm tại Bắc Kinh.

    Là một người lính đã nghỉ hưu, Cai được chọn vì có nguồn gốc gia đình ở Đài Nam mặc dù là một doanh nhân ở Hồng Kông.

    Cai không nói rõ về thời điểm Bắc Kinh muốn thu hồi Đài Loan nhưng cho biết Trung Quốc đại lục sẽ không ngần ngại “giải phóng” Đài Loan nếu hòn đảo tuyên bố độc lập.

    Nhưng Cai cũng cho rằng Bắc Kinh có khả năng cho phép hòn đảo có nhiều quyền tự chủ hơn (trừ lĩnh vực đối ngoại và phòng thủ) nếu họ đồng ý với mô hình “một quốc gia, hai chế độ” mà Trung Quốc đề xuất.

    “Ngay sau khi mục tiêu thống nhất được đưa lên bàn đàm phán, hai bên sẽ phải đạt được thỏa thuận về cách Đài Loan nhận thức về chủ quyền và quốc phòng”, ông Cai nói.

Chia sẻ trang này