dịch vụ chuyển nhà bắc ninh Tôi 29 tuổi, lấy vợ

Thảo luận trong 'Thời Trang' bắt đầu bởi himhthanh664, 17/5/19.

  1. himhthanh664 Active Member

    dịch vụ chuyển nhà bắc ninh Tôi 29 tuổi, lấy vợ được 3 năm, đã có con. Khi lấy nhau, vợ đề nghị giữ tiền. Tôi đồng ý, chỉ giữ lại một ít tiêu vặt. Tôi không nhậu nhẹt, rượu chè, đánh bài, lương gấp đôi vợ. Sau đó vợ chồng cũng để dành được một khoản vài trăm triệu, gửi tiết kiệm ngân hàng.

    Tối thứ 3 vừa rồi, con tôi lấy đồ mẹ mang đi làm ra chơi, tôi thấy cuốn sổ tiết kiệm, vợ giật lại. Tôi nhìn thoáng qua thấy đây là sổ khác, 70 triệu. Tôi hỏi thì vợ nói rằng tách sổ làm hai. Tôi nghi vợ lấy tiền cho vay nên hỏi, sau đó cô ấy mới thú nhận là hồi sáng lấy mấy trăm triệu kia cho chị đồng nghiệp cũ, giờ chị đó đang kinh doanh bất động sản. Tôi giận vì vợ lấy tiền chung mà không báo tiếng nào, đến khi sự cố vỡ lở vẫn không nói thật, hỏi mới nhận là cho vay. Tôi hỏi có giấy tờ không thì vợ im lặng, sau đó bảo sáng mai lấy tiền lại. Tối hôm sau, tôi hỏi vợ xem chị kia trả tiền chưa. Cô ấy bảo cho chị ấy vay 3 tháng lấy lãi rồi mới lấy tiền về. Tôi bực bỏ đi.

    Có lúc vợ lại nói là đưa tiền nhờ chị kia kiếm mảnh đất mua rồi bán kiếm lời khiến tôi không biết nên tin lời nào của vợ. Giờ vợ chồng tôi bất hòa. Có lúc tôi cũng nói lời cay đắng kiểu như giờ tiền ai nấy xài, tiền cho con chia ra thì vợ bảo tôi làm giấy ly hôn đi rồi cô ấy ký. Tôi hỏi vợ có sai không, cô ấy tự nhận mình sai, nhưng hỏi có hối hận không thì vợ bảo không hối hận. Giờ tôi mất lòng tin vào vợ. Tôi không muốn con mình chịu khổ mà vợ thì không hiểu đạo lý. Tôi viết đôi lời chia sẻ, nếu cứ để trong lòng, tôi khó chịu lắm.
  2. himhthanh664 Active Member

    dịch vụ chuyển nhà bắc ninh Tôi và chồng lấy nhau gần 10 năm, có 2 con gái. Sau khi cưới, chồng đều chủ động đưa tiền lương cho tôi mà không bao giờ phải tra hỏi hay yêu cầu gì. Anh đưa bao nhiêu tôi nhận bấy nhiêu để tích góp. Hiện vợ chồng tôi ở căn nhà gần nhà ngoại, do bà cho vay để mua và giờ đã trả hết nợ. Sau đó, vợ chồng tích góp được thêm, ông bà ngoại lại cho vay để mua miếng đất với lãi chỉ bằng tiền gửi ngân hàng. Chồng tôi luôn thích mua đất. Tôi thì muốn bao giờ dành được nhiều nhiều một chút mới tính mua. Nhưng chồng bảo giờ có một tỷ, mua luôn không sau này đất tăng thì không mua được. Thế là anh và mẹ tôi đi xem đất rồi mua.

    Nói thực, nhà tôi nhờ bên ngoại nhiều. Ông bà ở gần, trông nom con và đưa đón cháu đi học giúp tôi. Nhiều lúc tôi thấy mình thật tệ, vì làm bố mẹ khổ. Khi tôi đẻ, cũng là một tay mẹ trông ở viện, đến đứa sau thì vợ chồng tự trông nhau. Nhà nội không ai lên. Đẻ xong về nhà, ông bà nội lên chơi 5 ngày thì về. Từ khi sinh đến giờ, năm nào ông bà cũng lên 2 lần để đi khám, tiện thể thăm cháu. Lần nào cũng là tôi đưa đi, tiền thuốc men, khám bệnh tôi chi hết, chồng chưa phải nghỉ buổi làm nào. Vì tôi làm công ty riêng nên thời gian chủ động. Tôi không nề hà chuyện đó.

    Gần đây, mẹ chồng tôi đi khám, bác sĩ đưa ra phương án phẫu thuật để đỡ phải dùng thuốc, chi phí khoảng 100 triệu. Tôi bảo chồng nên nói chuyện với 2 bác (hai anh trai chồng), nếu làm phẫu thuật cho bà, chi phí nhà mình chịu một nửa, hai bác chịu nửa còn lại. Hơn nữa, các bác ở quê rảnh hơn thì lên trông bà. Có vẻ chồng tôi không hài lòng, bảo các bác chán lắm, ông bà ốm còn chẳng đưa đi khám. Tôi nói thế sao đất ông bà cho các bác lại nhận, chỉ biết nhận, không biết báo ơn thì chồng không nói gì nữa, nhưng từ hôm đó thái độ thay đổi. Tôi mặc kệ vì nghĩ mình nói không sai. Ông bà có công sinh ra chồng tôi, ông bà đi khám, tôi đưa đi, nhưng phẫu thuật liên quan đến nhiều thứ, các anh em khác cũng phải có trách nhiệm chứ, tôi đã chịu phần nhiều rồi. Mọi người cho tôi hỏi, như thế có quá đáng không?

    Tôi đang chiến tranh lạnh với chồng. Hôm qua tôi nói với chồng chuyện uống rượu thì không lái xe. Anh nói một câu mà tôi thấy ích kỷ vô cùng. Chả là, hôm trước mấy anh bạn rủ chồng tôi ra quán uống rượu, cách nhà gần một km. Anh định đi ôtô, tôi bảo đi ăn nhậu thì đừng lái xe. Thế là anh dỗi, đi xe máy. Hôm qua khi hai vợ chồng nói chuyện, anh bảo đi xe máy uống rượu, đâm đâu thì mình chết, còn đi ôtô đâm thì mình không chết. Tôi bảo anh không chết nhưng bao người chết vì anh, bao gia đình khổ vì anh, sao không đi taxi, có đáng bao nhiêu đâu. Anh không nói gì. Mọi người thấy anh có sỹ diện và ích kỷ như người nhà tôi nói không? Tôi nên làm sao?
  3. giuongsat Member

  4. giuongsat Member

  5. himhthanh664 Active Member

    dịch vụ chuyển nhà bắc ninh Tôi 26 tuổi, còn chồng 36 tuổi, kết hôn được 5 năm, có 2 con một trai một gái. Ban đầu cuộc sống hôn nhân hoàn toàn yên ả bởi hai vợ chồng ở riêng. Mọi người nhìn vào sẽ thấy tôi có cuộc sống sung sướng, không phải lo về vật chất, bố mẹ chồng chiều chuộng, người thân bên chồng yêu mến. Nhưng cuộc sống đó không kéo dài mãi. Chồng tôi làm kinh doanh, tính chất công việc là hay phải ra ngoài tiếp khách và có những chuyến công tác dài ngày. Khi con trai tôi được 2,5 tuổi, lần đầu tiên tôi phát hiện anh ngoại tình với bạn của đồng nghiệp trong công ty. Chị ta hơn chồng tôi 2 tuổi. Tôi ngồi lại nói chuyện với hai người họ và họ chấm dứt mối quan hệ tại đó.

    Kể từ khi ấy, tôi mất niềm tin vào chồng. Nửa năm sau, anh ngoại tình với một phụ nữ hơn anh 5 tuổi. Lần này không phải do tôi phát hiện mà được biết qua gia đình chồng. Mọi người kể cho tôi nghe về người phụ nữ đó và tôi bắt đầu tìm kiếm bằng chứng anh ngoại tình. Thời điểm đó, tôi bắt đầu có thai bé thứ 2. Tất cả những bằng chứng tôi có được từ 2 lần anh ngoại tình vẫn ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Thời điểm có bầu lần 2, tôi một mình đúng nghĩa, bởi chồng yêu cô ấy. Mọi chủ nhật anh đều lấy lý do công tác để đi chơi với cô ấy. Có lần anh dắt con trai tôi đi chơi cùng, lần thì đi du lịch với cô ấy. Tôi đều biết.

    Ngồi nói chuyện với chồng, anh nói chán sống với người như tôi và yêu cô ấy -người phụ nữ đang có chồng và 2 đứa con xinh xắn. Anh nói với mọi người rằng vì tôi nên anh mới vậy, anh hết yêu tôi rồi. Bởi sau lần anh ngoại tình đầu tiên, tôi hay vào mạng xã hội của anh, ghen tuông vô cớ, đi đâu làm gì anh cũng phải báo cáo nên mệt mỏi, thấy không được tôn trọng. Cũng bởi thế, tôi phát hiện thêm nhiều mối quan hệ khác ngoài 2 mối quan hệ có bằng chứng rõ ràng.

    Từ khi mang bầu, sinh bé đến giờ, anh mang tôi về trả cho bố mẹ tôi sau khi hai vợ chồng cãi nhau, tôi ly thân với anh. Việc chăm sóc con không có bóng dáng anh từ đó, không quan tâm, đoái hoài đến con dù một lần. Bé lớn về sống với ông bà nội, khoảng mấy tháng gần đây anh mới đón con lên ở cùng. Hàng tuần tôi vẫn đón con trai về chơi với em, hoặc ở với tôi ít bữa.

    Gần đây, anh nói với tôi rằng nếu muốn quay lại thì bảo bố mẹ tôi gọi điện nói chuyện với anh. Tôi không đồng ý, bởi anh là phận làm con, sao lại yêu cầu vô lý thế. Cuộc sống sau khi sinh con, với sự hỗ trợ từ ông bà ngoại, tôi đi làm lại và có công việc, cộng thêm buôn bán online, kinh tế cũng ổn định. Tôi thừa nhận trong 5 năm qua cái sai của tôi là nhu nhược, quá để tâm đến chồng mà quên mất bản thân, có đôi khi hành xử trẻ con khiến anh mệt mỏi. Nhưng hiện giờ, tôi muốn ly hôn, muốn một mối quan hệ tách bạch rõ ràng với chồng. Liệu đây đã là thời điểm thích hợp chưa?

Chia sẻ trang này